ẢNH CHỤP GIA ĐÌNH 14/12/2024

THẦY PHONG THỦY-TỬ VI-TRẠCH CÁT


NHẬN TƯ VẤN: phong thủy-Tử vi và xem ngày tốt xấu các việc::
+Phong thủy Dương trạch và Âm trach. Dương trạch tư vấn Nhà ở; Công trình; Văn phòng; bếp nấu; phòng thờ; phòng ngủ; phòng tắm... hợp phong thủy. Âm trạch tư vấn đặt mộ, lấy hướng trong nghĩa trang hoặc khu mộ gia đình.
+Chọn ngày Tốt các công việc: Xem tuổi xây nhà, sửa nhà; chọn ngày tốt để khởi công, động thổ; nhập trạch. Xem ngày khai trương.Xem tuổi lấy chồng, lấy vợ. Xem ngày cưới, ăn hỏi. Mua sắm ô tô và xe máy.
+Đặt tên cho con; Chọn năm để sinh con. Chọn số, biển số đẹp cho: ô tô; xe máy; điện thoại. Chọn màu sắc hợp tuổi và bản mệnh.
Xem Tử vi: Dự đoán vận mệnh cuộc đời-Dự đoán năm lấy vợ, lấy chồng. Đại tiểu vận làm ăn tốt; Dự báo tang ma, ốm đau, vận hạn và Hóa giải đề cuộc sống tốt đẹp hơn.



Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

37 năm gặp lại Người tiểu đội trưởng năm xưa.

  
Hai  bà mẹ -CCB Nguyễn Thế Vũ-Tác giả chụp với vợ, chồng anh CCB Vũ Đình Đảng (Tháng/2/2013)

        Có những cuộc gặp gỡ trong cuộc đời tưởng như đã đi qua cùng năm tháng, nhưng rồi một ngày, trong một hoàn cảnh rất đỗi bình thường, ký ức bỗng trở về nguyên vẹn. Những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh, từng chia nhau từng bữa cơm, từng giờ phút gian khổ, từng đối diện với hiểm nguy nơi chiến trường… dù xa cách bao nhiêu năm, khi gặp lại vẫn có thể nhận ra nhau như chưa từng có một khoảng thời gian dài đằng đẵng ở giữa.

Đối với người lính, tình đồng đội có lẽ là một trong những thứ tình cảm đặc biệt nhất. Nó được hình thành trong những năm tháng gian lao, được thử thách giữa bom đạn và những cuộc hành quân, rồi theo mỗi người đi suốt cả cuộc đời. Chiến tranh có thể lùi xa, những đơn vị cũ có thể thay đổi, người lính năm xưa có thể trở về với cuộc sống đời thường, nhưng ký ức về những người đã từng sát cánh bên mình thì khó có thể phai mờ.

Tôi cũng có một người đồng đội như thế.

Đó là anh Vũ Đình Đảng – người Tiểu đội trưởng của tôi năm xưa.

Ngày tôi ra Bắc, nhằm ngày 2/4/1976, anh Đảng đang đi công tác đột xuất cùng Tư lệnh Sư đoàn ở Rạch Giá. Khi ấy, anh là Tiểu đội trưởng Tiểu đội trinh sát, thuộc Trung đội 3 – Đại đội 2 – Tiểu đoàn 23-11, trực thuộc Sư đoàn 4 Hậu Giang, Quân khu 9. (Tiểu đoàn 23-11 nay hợp thành Lữ đoàn 6-QK9)

Anh đi Rạch Giá để cùng đơn vị chuẩn bị kế hoạch bắn biển, bởi lúc đó có thông tin Pôn Pốt sử dụng tàu thuyền xâm phạm lãnh hải nước ta.

Miền Nam đã hòa bình, đất nước vừa thống nhất, tưởng như chiến tranh đã thực sự khép lại. Nhưng đối với những người lính chúng tôi lúc ấy, tiếng súng vẫn chưa hoàn toàn im tiếng. Ở vùng biên giới phía Tây Nam của Tổ quốc, tình hình ngày càng căng thẳng. Một cuộc chiến mới đang dần hiện ra.

Những ngày biên giới Tây Nam nóng bỏng

Cuộc chiến tranh ở biên giới Tây Nam do Khmer Đỏ, đứng đầu là Pôn Pốt – Iêng Xari, chính thức phát động, với sự hậu thuẫn của thế lực bên ngoài, đã nổ ra.

Những hành động khiêu khích ban đầu diễn ra ngày càng nghiêm trọng.

Ngày 5/5/1975, Khmer Đỏ đưa quân lên chiếm đảo Thổ Chu. Sau khi chiếm đảo, chúng bắt đi gần 600 người dân và sát hại một số dân thường. Đồng thời, chúng chiếm đảo Poulowai và dùng tàu thuyền thăm dò khu vực phía Bắc đảo Phú Quốc, Nam Du.

Ngày 7/5/1975, lực lượng ta tại đảo Phú Quốc đã buộc địch phải rút khỏi phía Bắc đảo.

Ngày 25/5/1975, Quân khu 9 sử dụng hai tiểu đoàn của Trung đoàn 195 cùng một phần lực lượng được Bộ Quốc phòng tăng cường, gồm Lữ đoàn lính thủy đánh bộ 101, không quân và hải quân, tiến công giải phóng đảo Thổ Chu.

Sau nhiều ngày bao vây, đến ngày 30/5, các tàu chiến của ta đổ bộ lên Thổ Chu, tiến công tiêu diệt một tiểu đoàn địch, diệt khoảng 200 tên, bắt sống 315 tên. Quân ta giành lại quyền kiểm soát và làm chủ hòn đảo.

Sau đó, Quân khu 9 có ý định tiếp tục thu hồi quần đảo Cô Tang. Bộ Quốc phòng đồng thời triển khai lực lượng bảo vệ toàn bộ tuyến biên giới Việt Nam – Campuchia.

Trong hoàn cảnh ấy, những người lính vừa bước ra khỏi cuộc chiến chống Mỹ lại một lần nữa phải chuẩn bị cho một cuộc chiến đấu mới.

Người Tiểu đội trưởng năm xưa

Nhận lệnh của Đại đội trưởng C2 Nguyễn Hạnh Phúc, Tiểu đội trinh sát do anh Vũ Đình Đảng làm tổ trưởng cùng một số anh em được giao nhiệm vụ đi điều nghiên bắn biển tại khu vực bờ biển Rạch Giá và Kiên Giang.

Thời gian ấy, Khmer Đỏ liên tục cho tàu thuyền xâm nhập vào vùng biển phía cực Nam của Tổ quốc để quấy phá. Vì vậy, nhiệm vụ của những người lính trinh sát không chỉ là công việc chuyên môn đơn thuần, mà còn gắn trực tiếp với yêu cầu sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước.

Còn tại căn cứ “Thiết giáp Chi Lăng”, thuộc vùng Bảy Núi, huyện biên giới Tịnh Biên, tỉnh An Giang, đơn vị vừa huấn luyện, vừa duy trì trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao.

Nhiều năm sau, khi gặp lại, anh Đảng kể cho tôi nghe về những ngày tháng ấy:

Sau khi tôi ra quân, đơn vị tiếp tục đón thêm lớp quân mới, chủ yếu là anh em miền Nam. Bộ đội vừa huấn luyện vừa sẵn sàng chiến đấu.

Lúc này, đơn vị đã được trang bị tương đối chính quy và hiện đại. Đó là một tiểu đoàn pháo binh với nhiều khẩu pháo 105 ly, thêm cả pháo 155 ly, được xe GMC kéo. Nhưng trang bị hiện đại là một chuyện, còn trình độ kỹ chiến thuật và khả năng tác chiến của bộ đội lại là chuyện khác.

Do yêu cầu nhiệm vụ, cấp trên tuyển chọn một số cán bộ từ cấp tiểu đội cùng một số anh em quân cũ đã từng kinh qua chiến đấu để đào tạo thành sĩ quan chỉ huy.

Anh Vũ Đình Đảng là một trong những người được lựa chọn.

Tháng 8/1976, anh ra Đà Lạt học sĩ quan.

Như vậy, anh xa đơn vị sau tôi khoảng sáu tháng.

Tôi không biết khi ấy anh có nghĩ rằng con đường binh nghiệp của mình còn kéo dài đến đâu không. Có lẽ chẳng ai biết trước được tương lai. Những người lính chúng tôi khi ấy chỉ biết rằng đất nước còn cần thì mình còn đi.

Từ người Tiểu đội trưởng đến người Tiểu đoàn trưởng

Học xong lớp sĩ quan pháo binh, anh được điều về công tác tại Quân đoàn 1.

Nhưng lịch sử đất nước lúc đó lại một lần nữa đặt người lính trước những thử thách mới.

Chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc nổ ra và ngày càng ác liệt. Anh được điều động lên tuyến phòng thủ phía Bắc với quân hàm Đại úy, Tiểu đoàn trưởng.

Từ một người Tiểu đội trưởng của Tiểu đội trinh sát năm nào, anh đã trưởng thành qua quá trình chiến đấu, học tập và rèn luyện để trở thành người chỉ huy một tiểu đoàn.

Ở mặt trận phía Bắc, anh đã có mặt tại hầu hết các tỉnh biên giới.

Có lẽ con đường của người lính là như vậy. Họ không tự chọn nơi chiến đấu cho mình. Đất nước cần ở đâu, họ có mặt ở đó. Hết chiến trường này đến chiến trường khác, hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác.

Năm 1987, anh chuyển ngành, sau đó về nghỉ hưu.

Một đời quân ngũ của anh khép lại.

Nhưng những ký ức về những năm tháng chiến đấu chắc chắn không bao giờ có thể khép lại hoàn toàn.

Trở về quê hương

Khi về nghỉ hưu, anh trở lại quê nhà ở thôn Tướng Loát, xã Yên Trị, huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định.

Anh tâm sự rằng cuộc sống ở nơi cũ khá chật chội. Ngôi nhà chỉ rộng vài chục mét vuông, lại nằm giữa làng. Ruộng đồng thì xa, trong khi sức khỏe sau nhiều năm quân ngũ cũng đã yếu đi.

Trong khi đó, quê hương Yên Trị nằm ở phía Nam huyện Ý Yên, một vùng đất gắn với đồng ruộng, sông nước và những làng quê lâu đời của đồng bằng sông Hồng.

Yên Trị có nhiều thôn xóm như Tướng Loát, Hạc Bổng, Xóm Giữa, Xóm Giáo, Xóm Bến, Xóm Trong, Trại Trong, Ngọc Trấn, Vĩnh Trị và Trại Bến.

Đó là vùng đất được hình thành từ sớm trong khu vực đồng bằng châu thổ sông Hồng. Ý Yên vốn là một vùng quê giàu truyền thống văn hóa, với nhiều làng nghề nổi tiếng qua nhiều thế hệ như đúc đồng Tống Xá, mộc La Xuyên, sơn mài Cát Đằng.

Sự tài hoa của người dân Ý Yên còn được kết tinh trong nhiều công trình văn hóa, tín ngưỡng như đình Ruối, đình Cát Đằng, đình La Xuyên.

Quê hương ấy cũng lưu giữ một kho tàng văn hóa dân gian phong phú. Làng chèo cổ Yên Nhân với những làn điệu được cất lên từ vùng quê “đồng trắng, nước trong”, ca ngợi quê hương, tình làng nghĩa xóm, đã góp phần tạo nên đời sống tinh thần bền bỉ của cộng đồng.

Ý Yên cũng là vùng đất nổi tiếng về truyền thống học hành, khoa bảng, quê hương của nhiều tiến sĩ, Hoàng giáp, Phó bảng, trong đó có những tên tuổi tiêu biểu như tiến sĩ Khiếu Năng Tĩnh.

Thế nhưng, phía sau những truyền thống đáng tự hào ấy, cuộc sống của người dân ở quê anh khi đó vẫn chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Đời sống chỉ vừa đủ ăn và xã vẫn còn nghèo.

Vì thế, khi xã có chủ trương di dân ra vùng đất ven sông Đáy để làm kinh tế gia đình, anh đã xung phong trở thành một trong những người đi tiên phong.

Nơi ở mới ngày nay có tên là “Trại Tướng” – có thể hiểu là nơi những người dân thôn Tướng Loát ra lập trang trại, xây dựng cuộc sống mới.

Từ một người lính từng đi qua nhiều chiến trường, anh trở về làm một người nông dân bình dị giữa quê hương.

37 năm và một cuộc gặp lại

Sau khi liên lạc được với anh, tôi cùng Nguyễn Thế Vũ đã tìm về nhà anh.

Tôi đưa mẹ tôi đi cùng.

Tính từ ngày 2/4/1976 đến ngày chúng tôi gặp lại nhau, đã tròn 37 năm.

Ba mươi bảy năm!

Một khoảng thời gian đủ dài để một thế hệ trưởng thành, đủ dài để mái tóc xanh ngày nào bạc đi, đủ dài để những chiến trường năm xưa trở thành ký ức.

Nhưng khi gặp lại anh – người Tiểu đội trưởng năm xưa, người lính “Cụ Hồ” từng cùng tôi đi qua những năm tháng chiến tranh – tôi vẫn cảm nhận được sự thân thuộc như ngày nào.

Có những tình đồng đội thật kỳ lạ.

Không cần nói quá nhiều.

Không cần phải nhắc lại hết những chuyện đã qua.

Chỉ cần nhìn thấy nhau là những ký ức cũ đã tự nhiên trở về.

Ngôi nhà của anh hôm nay nằm trên khu đất hơn 1.000m² ven dòng sông Đáy hiền hòa.

Mái nhà cấp bốn, hiên Tây mái chảy khoảng 50m². Hai cái ao nuôi cá rộng khoảng 500m². Anh có tám sào ruộng nước, mỗi năm làm hai vụ, thu hoạch khoảng 3,5 tấn lúa.

Không phải một cuộc sống giàu có.

Nhưng đó là một cuộc sống đủ ăn, bình yên và hạnh phúc.

Gia đình anh có một người vợ, hai người con, nay các con đã có dâu, có rể, có cháu nội, cháu ngoại.

Anh cười hiền.

Một nụ cười rất đỗi bình dị của một người đã đi qua quá nhiều gian khó.

Hai bà mẹ chiến sĩ

Mẹ của Tác giả-Mẹ của anh CCB Vũ Đình Đảng

Có lẽ điều xúc động nhất trong cuộc gặp hôm ấy không chỉ là chuyện chúng tôi – những người lính năm xưa – được gặp lại nhau.

Anh Đảng đã đón mẹ anh ra nhà.

Và thế là hai bà mẹ chiến sĩ năm nào gặp nhau.

Hai người mẹ ngồi trò chuyện, nhắc lại cái thời xa xưa ấy.

Có những câu chuyện có lẽ chỉ những người đã từng sống trong thời chiến mới hiểu.

Có những nỗi lo của người mẹ có con ra trận không dễ gì diễn tả bằng lời.

Ngày ấy, các mẹ tiễn con đi mà chẳng biết ngày nào con trở về.

Các mẹ chỉ biết gửi vào người con một niềm tin.

Còn những người lính như chúng tôi ra đi, nhiều khi cũng chẳng dám nghĩ quá xa. Chỉ biết đất nước còn chiến tranh thì mình phải đi.

“Đâu còn giặc là ta còn đi chiến đấu.”

Đó không chỉ là một câu nói.

Đó là tâm thế của cả một thế hệ.

Một thế hệ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.

Và hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, các mẹ có thể ngồi bên nhau, nhìn những đứa con của mình đã trưởng thành, đã trở về, đã hoàn thành nghĩa vụ của một người thanh niên đối với Tổ quốc.

Niềm vui vì thế mà nhân lên.

Lời hẹn năm xưa đã thành sự thật

Chúng tôi cùng nhau trò chuyện, nhắc lại những ngày gian khó.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những chiến trường tận miền Tây Nam Bộ giờ đây chỉ còn lại trong ký ức.

Vậy mà nhân duyên thật kỳ lạ.

Ngày ấy, chúng tôi sống với nhau nơi chiến trận ở tận miền Tây Nam Bộ.

Hôm nay, chúng tôi lại gặp nhau giữa vùng châu thổ sông Hồng.

Hai vùng đất cách nhau hàng nghìn cây số, nhưng tình đồng đội lại nối liền tất cả.

Tôi nhớ lại lời hẹn từ những năm đất nước còn “chia đôi”:

Bao giờ hết giặc, ai có điều kiện thì tìm về gặp nhau nhé!

Lời hẹn ấy tưởng như đơn giản.

Nhưng để thực hiện được lại phải đi qua biết bao năm tháng.

Cuối cùng, sau 37 năm, lời hẹn năm xưa đã trở thành sự thật.

Còn gì vui hơn niềm vui của những người lính khi được gặp lại nhau?

Có lẽ đó là một trong những niềm vui giản dị mà sâu sắc nhất của cuộc đời.

Con đường quê hôm nay

Đất nước hòa bình.

Về quê anh bây giờ đã dễ dàng hơn rất nhiều. Những con đường nhựa thẳng tắp nối các vùng quê lại với nhau.

Từ Hà Nội đi Phủ Lý, theo đường 21B, vào đường Chợ Viềng – Phủ Dầy, qua ngã ba Cát Đằng, qua xã Yên Tiến, xã Yên Đồng rồi đến xã Yên Trị. Sau đó hỏi đường về “Trại Tướng” là có thể tìm được nhà anh.

Khoảng cách chỉ chừng 110 km, đường đi tuy còn nhỏ hẹp nhưng đã thuận tiện hơn rất nhiều so với những năm tháng chiến tranh.

Ngày trước, chúng tôi hành quân bằng những con đường của chiến trận.

Hôm nay, chúng tôi tìm về nhau bằng những con đường của hòa bình.

Đó có lẽ cũng là sự thay đổi lớn lao nhất mà thế hệ chúng tôi may mắn được chứng kiến.

Lời kết

Ba mươi bảy năm sau ngày chia tay, người Tiểu đội trưởng năm xưa vẫn ở đó – chỉ khác rằng mái tóc đã bạc, cuộc đời quân ngũ đã khép lại và anh đã trở về với ruộng đồng, ao cá, gia đình và quê hương.

Nhưng trong ánh mắt, trong nụ cười và trong những câu chuyện kể, hình bóng người lính năm xưa dường như vẫn còn nguyên vẹn.

Tôi nghĩ, có những người chúng ta gặp trong đời chỉ một lần rồi quên. Nhưng cũng có những người, dù xa cách hàng chục năm, khi gặp lại vẫn thấy gần gũi như chưa từng chia xa.

Bởi họ đã cùng ta đi qua một phần của tuổi trẻ.

Cùng ta chịu đựng gian khổ.

Cùng ta đứng giữa những thời khắc mà sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc.

Và có lẽ chính những năm tháng ấy đã tạo nên một sợi dây tình cảm mà thời gian không thể xóa nhòa.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những người lính năm xưa nay đã trở về với cuộc sống đời thường.

Người làm ruộng, người xây dựng gia đình, người về hưu, người đã đi xa… Mỗi người một số phận, một con đường.

Nhưng khi ngồi lại bên nhau, chúng tôi vẫn là những người lính của ngày nào.

Vẫn có thể gọi nhau bằng những cái tên thân thuộc.

Vẫn có thể kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ.

Vẫn có thể cùng cười, cùng lặng đi khi nhớ về những người đồng đội đã không còn trở về.

Và trên hết, chúng tôi có thể tự hào rằng mình đã từng có một tuổi trẻ như thế – một tuổi trẻ đã sống, đã chiến đấu và đã cống hiến cho Tổ quốc.

Cuộc gặp mặt ba người cựu chiến binh D23-11 tháng 2/2013 vì thế không chỉ đơn giản là một cuộc hội ngộ.

Đó là cuộc trở về của ký ức.

Là cuộc trở về của tình đồng đội.

Là cuộc trở về với một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Và cũng là minh chứng rằng:

Có những lời hẹn dù phải mất 37 năm mới thực hiện được, nhưng nếu trong lòng còn nhớ, thì ngày gặp lại vẫn luôn là một ngày đẹp.

(Ngô Lê Lợi
(Tháng 2/2013 – Ngày gặp mặt 3 người cựu chiến binh D23-11)

Tác giả và Anh Vũ Đình Đảng 

Tác giả và Nguyễn Thế Vũ

VC anh Vũ Đình Đảng

Nhà anh Vũ Đình Đảng
 

Ông và cháu nội 





 

                                                                             

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

Mừng Đảng, Mừng Xuân Quí Tỵ, Mừng Công Ty Cổ Phần Năng Lượng Sơn Vũ Ngày Càng Phát Triển

Công ty CP năng lượng Sơn vũ gặp mặt đầu xuân (Ông Nguyễn văn Ngọc Tổng GĐ đang phát biểu)
                                                                                       
Sáng xuân nay mùng 10 tết Công ty cổ phần năng lượng Sơn Vũ (Trụ sở: ở Tầng 2, nhà 4F, khu đô thi Trung Yên, Yên Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội). Toàn công ty đã gặp mặt cán bộ công nhân viên chức  Mừng Đảng, Mừng Xuân  Quí Tỵ, Mừng Công Ty Cổ Phần Năng Lượng Sơn Vũ Ngày Càng Phát Triển”.

  Mở đầu buổi gặp mặt Ông Nguyễn Văn Ngọc Chủ tịch HĐQT- kiêm Tổng Giám đốc công ty đã chúc tết cán bộ công nhân viên của công ty.
      
Ông Tổng Giám đốc đã đánh giá một năm hoạt động và thấy rằng công ty không ngừng phát triển và có sự đóng góp của Tập thể cán bộ công nhân viên của toàn công ty trong năm qua.

          Mặc dù trong năm qua còn gặp nhiều khó khăn nhưng công ty  đạt được kết quả tốt trong sản xuất kinh doanh.

Kết quả về sản xuất kinh doanh. Đã tổ chức khai thác hiệu quả Nhà máy thủy điện Mường Hum: Công suất 32MW; điện lượng 121,86 triệu kW.h/năm; Tổng giá trị đầu tư gần 1000 tỷ đồng (hiện đang là Nhà máy lớn nhất của khu vực Lào Cai); đã thành lập Công ty thành viên là “Công ty TNHH.MTV thủy điện Mường Hum” đã đảm bảo thực hiện tốt quy chế, kế hoạch sản xuất kinh doanh năm 2012; tổ chức Vận hành Nhà máy an toàn, lâu bền, hiệu quả .  Tổng Doanh thu năm 2012:  Trên 127, 435 tỷ đồng .

Làm tốt việc nộp thuế và các khoản nộp vào Ngân sách Nhà nước :  Trên 16, 222 tỷ đồng.  Các khoản đóng góp xã hội:   55,8 triệu đồng. Tổng thu nhập bình quân của cán bộ, công nhân viên:   5,5 trđồng/ người/tháng. Đời sống vật chất, tinh thần của cán bộ công nhân viên của Công ty ngày càng được cải thiện, năm sau cao hơn năm trước.

 Đời sống văn hóa tinh thần của người lao động ngày một nâmg cao.

Công ty đã quan tâm và chú ý đảm bảo đầy đủ mọi chế độ cho người lao động. Đại học, cao đẳng có tỷ lệ  70% nhân lực (Trong đó có 02 đ/c trên đại học); có 100% cán bộ, công nhân, nhân viên đều đã qua đào                       tạo chuyên môn, nghiệp vụ; 100% công nhân viên đã ký hợp đồng lao động.    100% cán bộ, công nhân viên trong Doanh nghiệp đều được đóng BHYT, BHXH,   BHTN, tham gia đầy đủ các chế độ, chính sách của Nhà nước đối với người lao động. 

Các hoạt động khác của Công ty.

Trong năm qua đã thực hiện tốt các phong trào thi đua và hoạt động thể thao, hoàn thành vượt mức chỉ tiêu sản xuất kinh doanh, lập thành tích chào mừng các ngày Lể lớn năm 2012 (82 năm ngày thành lập Đảng, 67 năm ngày cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, 37 năm ngày thống nhất đất nước...), thiết thực chào mừng 15 năm thành lập Quận Cầu Giấy

     Các phong trào thi đua, như: “Thi đua xây dựng công trình An toàn, chất lượng, tiến độ, hiệu quả”;  Thi đua sản xuất kinh doanh giỏi” ; “Tiếp tục học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”; “Thi đua làm tốt công việc hàng ngày” ; “Làm việc có Kế hoạch, Công nghiệp, trí tuệ, hiệu quả” ;“Giữ gìn môi trường xanh, sạch, đẹp, an toàn nơi làm việc”...

Cán bộ  công nhân viên của công ty  đã đăng ký thực hiện gia đình văn hóa ; tích cực vận động gia đình, đồng nghiệp... thực hiện nghiêm túc các chủ trương, đường lối và chính sách Pháp luật của Nhà nước. Tích cực thực hiện có hiệu quả phong trào “Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư” ; thực hiện tốt văn hóa Doanh nghiệp trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa Thủ Đô và Đất nước.
    
         Mùa xuân mới đang về trên quê hương đất nước, bước sang  năm mới 2013 chắc chắn Công Ty Cổ Phần Năng Lượng Sơn Vũ sẽ gặt hái được nhiều thành công mới trong các lĩnh vực kinh doanh và hoàn thành các dự án mà công ty đang triển khai./.

(Ngô Lê Lợi- ngày 10 Quí Tị- Bài Viết này cảm ơn Ông : Nguyễn Tất Bá Phó tổng Giám đốc phụ trách công tác nội chính)


MỘT SỐ HÌNH ẢNH GẶP MẶT ĐẦU XUÂN QUÝ TỴ