ẢNH CHỤP GIA ĐÌNH 14/12/2024

THẦY PHONG THỦY-TỬ VI-TRẠCH CÁT


NHẬN TƯ VẤN: phong thủy-Tử vi và xem ngày tốt xấu các việc::
+Phong thủy Dương trạch và Âm trach. Dương trạch tư vấn Nhà ở; Công trình; Văn phòng; bếp nấu; phòng thờ; phòng ngủ; phòng tắm... hợp phong thủy. Âm trạch tư vấn đặt mộ, lấy hướng trong nghĩa trang hoặc khu mộ gia đình.
+Chọn ngày Tốt các công việc: Xem tuổi xây nhà, sửa nhà; chọn ngày tốt để khởi công, động thổ; nhập trạch. Xem ngày khai trương.Xem tuổi lấy chồng, lấy vợ. Xem ngày cưới, ăn hỏi. Mua sắm ô tô và xe máy.
+Đặt tên cho con; Chọn năm để sinh con. Chọn số, biển số đẹp cho: ô tô; xe máy; điện thoại. Chọn màu sắc hợp tuổi và bản mệnh.
Xem Tử vi: Dự đoán vận mệnh cuộc đời-Dự đoán năm lấy vợ, lấy chồng. Đại tiểu vận làm ăn tốt; Dự báo tang ma, ốm đau, vận hạn và Hóa giải đề cuộc sống tốt đẹp hơn.



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Con cái đến với chúng ta là do ta tạo nghiệp quả từ những kiếp trước.

 

(Chùa Bình A -Nghĩa Hưng -Nam Định Tu Pháp môn Tịnh độ tông )

        Tình cha mẹ không chỉ là nghĩa đời này,mà còn là duyên nghiệp từ nhiều kiếp trước.Con đến với ta, có thể để báo ân, trả nợ,
cũng có khi là thử thách để ta học cách yêu thương và buông bỏ.

Dù là duyên lành hay nghịch duyên,cha mẹ vẫn là trời cao trong đời mỗi đứa trẻ,còn con cái – chính là tấm gương phản chiếu nghiệp quả của mình.

Công sinh thành như trời biển,nghĩa dưỡng dục là hành trình dài của hy sinh thầm lặng.Dẫu cho một đời phụng dưỡng,cũng khó trả trọn ân sâu ấy.

Hiểu được điều này, ta không còn oán trách,mà học cách yêu thương trong tỉnh thức,dạy con bằng chính nhân cách và đời sống của mình.

        Đức Phật ví cha mẹ  ngang hàng với Phạm thiên. Ấn Độ thời điểm đó, đạo Bà-la-môn coi Phạm thiên là bậc tối cao, tối thượng của họ. Nếu những người con thường xuyên chăm sóc cúng dường vật thực hay những thứ khác cho cha và mẹ, mà đức Phật nói trong kinh, cũng không thể nào đền đáp được hết công ơn cha và mẹ.

Người Việt Nam ta rất coi trọng tình cảm gia đình. Vì thế, ca dao Việt Nam có rất nhiều bài diễn tả những tình cảm gia đình, tiêu biểu như:

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”
.

Trước hết, đó là công lao sinh thành. Không có cha mẹ thì không thể có bản thân của chúng ta. Cha mẹ đã sinh ta ra, đã chia sẻ một phần máu xương để ta có mặt trên cuộc đời này. Cha mẹ là người nuôi dưỡng ta từ khi chào đời đến lúc trưởng thành. Mẹ nuôi ta bằng những giọt sữa ngọt lành. Cha mẹ đã chăm sóc ta những khi ta đau ốm. Cha mẹ cũng ra sức làm việc vất vả để nuôi ta khôn lớn. Từ một hình hài nhỏ xíu đến khi biết đi, rồi biết đọc, biết viết, biết nấu cơm quét nhà, biết làm việc để tự nuôi mình, đâu phải chuyện ngày một ngày hai. Cha mẹ đã dành cho ta cả tình thương và sức lực của mình. Công lao ấy kể làm sao cho hết.

Không chỉ nuôi ta lớn, cha mẹ còn có công dạy dỗ cho ta nên người. Cha mẹ dạy ta bằng chính những việc làm, kiến thức, những hiểu biết về cách ứng nhân xử thế trong giao tiếp, học tập… Có thể xem cha mẹ chính là người thầy đầu tiên, dạy cho chúng ta đủ thứ. Để đền đáp công lao to lớn đó, mỗi chúng ta không phải thờ mẹ, kính cha khi cha mẹ không còn trên cuộc đời, mà chúng ta phải báo hiếu ngay khi cha mẹ còn hiện hữu trên cõi đời này.

Con cái báo hiếu cha mẹ như thế nào là đúng bổn phận:

        Đức Phật nói về Con cái đến với cha mẹ là do loại 4 nghiệp duyên tích từ kiếp trước?

Nghiệp duyên thứ nhất: Báo ơn

Phật dạy, loại nghiệp duyên này là do kiếp trước cha mẹ có ơn với con. Thế nên kiếp này con mới đầu thai để đền ơn cho cha mẹ. Ơn nghĩa càng lớn, con ở với cha mẹ càng lâu. Trả hết ân, con cái sẽ ra đi. Những đứa con này sẽ không quản ngại gian khó để phụng dưỡng, mong mỏi cha mẹ có được nhàn hạ, an vui. Không chỉ vậy, con còn không ngừng tu dưỡng đạo đức và trí tuệ, công thành danh toại, khiến cha mẹ nở mặt nở mày, rạng danh với thiên hạ. 

Nghiệp duyên thứ hai: Báo oán

Kiếp trước, cha mẹ vì kết hận với người nên họ đầu thai làm con của cha mẹ kiếp này để báo oán. Vậy nên, mới có trường hợp con cái ngỗ nghịch, bất hiếu, phá gia chi tử. Khi còn nhỏ thì ngỗ nghịch, khiến cha mẹ mất mặt, khổ sở, đau đầu. Khi cha mẹ già thì bất hiếu, không cung phụng, thậm chí còn bòn rút tổ nghiệp, làm những chuyện thương thiên hại lý, chẳng thể dung tha.

Cha mẹ đừng vội trách con, mà hãy trách vì kiếp trước ta từng nợ chúng quá sâu, kiếp này lại không biết đường trả, không biết cách dạy dỗ, để con lâm vào con đường tội lỗi, sai lầm. 

Nghiệp duyên thứ ba: Đòi nợ

Kiếp trước, cha mẹ thiếu nợ người nên kiếp này họ làm con để đòi nợ. Nợ nhỏ, cha mẹ chỉ cần lo cho con cơm ngon áo đẹp, thuốc thang đau ốm, học hành tử tế, cưới gả đàng hoàng. Khi nợ trả xong, cũng là lúc con đã đủ lông đủ cánh, tất sẽ bay đi.

Nếu món nợ quá to, con có thể khiến cha mẹ khánh gia bại sản, thân bại danh liệt. Suy cho cùng, cũng là lúc còn bé, cha mẹ đã lơ là, không dưỡng dục con chu đáo nên người. 

Nghiệp duyên cuối cùng: Trả nợ

Kiếp trước, người nợ cha mẹ nên kiếp này họ đầu thai thành con để trả nợ. Vì món nợ tiền kiếp, con sẽ nỗ lực hết mình để phụng dưỡng, giúp cha mẹ nhà hạ, nở mày nở mặt. Nhiều trường hợp con cái giỏi giang, nghiệp lớn vừa thành bỗng nhiên lìa trần.

Cha mẹ đừng trách trời cao không có mắt, suy cho cùng duyên phận hai bên chỉ đến đây. Hãy cầu nguyện con được siêu thoát, đầu thai đến một gia đình hạnh phúc hơn.

Vậy nên, đừng vội trách con đối đãi nhiều hay ít, bởi lẽ nó còn phụ thuộc vào kiếp trước con nợ cha mẹ nhiều đến mức nào.

Đôi điều gửi đến cha mẹ

Trên đời này, việc khó nhất ở đời chính là dạy dỗ, nuôi nấng một sinh linh thành người có trí tuệ và đạo đức. Dù là vì duyên nghiệp gì, cha mẹ cũng hãy là tấm gương sáng để con noi theo.

Chỉ có tu nhân mới có thể tích đức cho con. Để ta cả đời an yên, con cái công thành danh toại, không rơi vào bể khổ ở đời. 

 

        Theo Thầy Thích Pháp Hòa thì Con bạn đến đây để trả ơn, qua đường hay đòi nợ?

        Người đời  chia con cái ra làm ba loại, đứa nào khó tính thì cho là đến đòi nợ, người ngoan thì cho là đến trả ơn, còn lại là khách qua đường.

Đến báo ân: Kiếp trước bạn là người tốt, đã nhân từ đối với người khác, kiếp này họ sẽ đến báo đáp.

Đến đòi nợ: Kiếp trước bạn đã làm quá nhiều việc xấu, làm mất lòng người khác, làm tổn thương người khác, giờ người khác đến đây đòi nợ, bạn phải trả hết nợ cho người khác để bù đắp.

Con cái đến là Người qua đường: Loại người qua đường này không có quá nhiều ân oán, cũng không có thù hận với bạn, chẳng qua là tình cờ, anh ta đã đầu thai vào gia đình bạn, trở thành con của nhà bạn, ở bên bạn cả đời và cùng yêu thương nhau.

Bất kể điều nói trên có đúng hay không, con chúng ta có ngoan hay không, mỗi đứa trẻ là một tồn tại độc nhất và có vẻ đẹp riêng. Hãy tử tế với con cái của bạn và ở bên chúng. Theo nghiên cứu, trên thực tế, sự khác biệt giữa các bé chủ yếu do 3 nguyên nhân.

Lời Phật dạy về con cái mà cha mẹ nào cũng nên quán chiếu

Trong kinh Phật dạy rằng: mỗi đứa con đều mang theo một mối nợ ân tình từ kiếp trước, nên có thể thuộc bốn dạng: báo ân, báo oán, đòi nợ, hoặc trả nợ.

Người con báo ân chính là phước lành của cha mẹ. Dù ta có khắt khe hay lỡ lời, đứa con ấy vẫn hiếu kính, chăm sóc tận tình. Bởi trong đời trước, ta đã gieo cho nó một ân nghĩa lớn, nay nó trở lại để đền đáp.

Ngược lại, người con báo oán là thử thách. Ta thương yêu hết mực, nó vẫn trách giận, vẫn khiến ta khổ tâm. Có khi, sự oán hận ấy không nằm ở vật chất mà ở tinh thần: lối sống buông thả, bất hiếu, khiến cha mẹ lo lắng không nguôi.

Người con đòi nợ thì chỉ lấy của cha mẹ: tiền bạc, sức lực. Có đứa con vừa đòi nợ vừa báo oán, khiến cha mẹ đau cả thân lẫn tâm.

Nhưng cũng có những đứa con đến đời này để trả nợ bằng cách chăm sóc, phụng dưỡng, để tuổi già cha mẹ được an yên.

Thực tế quanh ta không hiếm: những cụ già dành trọn tuổi xế chiều chăm lo cho đứa con khốn khó; những bà mẹ âm thầm cắt nửa cái bánh bao mang về cho cháu, dẫu biết cháu chẳng mấy khi ăn. Tình thương ấy vừa là ân nghĩa, vừa là nhân duyên.

Nhiều khi nhìn con cái người khác ngoan hiền, thành đạt, ta tủi thân.

Nhưng nếu thấu hiểu lời Phật dạy: “Báo ân, báo oán, đòi nợ, trả nợ”, ta sẽ bớt khổ. Có buồn chứ, nhưng không dằn vặt. Vì tất cả đều nằm trong vòng nhân quả mà kiếp trước ta (hay người làm cha làm mẹ) tạo Nhân kiếp trước và Quả kiếp này trổ ra phải chịu được con Báo  ân , Trả nợ thì hạnh phúc sung sướng; còn bị  Báo oán , Trả nợ thì phải biết không dằn vặt nên sống Tâm thiện và Tu tập Phật Pháp để ngay đời này đỡ khổ và được giải thoát khi mãn số, để thấy an nhiên trong chính hoàn cảnh mình đang sống.

        Đời người làm cha làm mẹ ai cũng biết nuôi một đứa trẻ nên người không chỉ là bổn phận, mà còn là con đường Tu –để chuyển hóa nghiệp, tích đức, và gieo lại hạt giống an lành cho mai sau.

        Trong cuộc đời, có gia đình được con cái hiếu thuận, chăm sóc chu toàn khi tuổi già;nhưng cũng có những bậc cha mẹ cô đơn héo mòn đến khi hết số , con cái hờ hững, thiếu trách nhiệm.Không phải ngẫu nhiên mà có sự khác biệt ấy,mà đều là kết quả của nhân duyên – nghiệp quả từ quá khứ của người làm cha làm mẹ đó từ nhiều kiếp trước:“Gieo nhân nào, gặt quả nấy.”

        Hiểu như vậy không phải để trách móc hay oán than,mà để mỗi người cha, người mẹ quay về quán chiếu chính mình.Muốn con cái hiếu thuận, trước hết cha mẹ cần sống có đạo đức,làm gương sáng trong cách đối nhân xử thế,biết yêu thương đúng cách – không nuông chiều, không áp đặt,mà dẫn dắt bằng trí tuệ và lòng bao dung.

Bởi con cái không chỉ nghe lời ta nói,mà còn “học” từ chính cách ta sống mỗi ngày.

        Đồng thời, người làm cha mẹ cũng cần hiểu rằng:không ai có thể nương tựa mãi vào người khác, kể cả con cái. Phước báu gia đình là hữu hạn,chỉ có công đức và sự tu tập mới là hành trang bền vững nhất.

        Đối với bậc làm cha làm mẹ: Khi còn đủ duyên lành, hãy tập buông bớt chấp niệm, hướng tâm về con đường tu tập, đặc biệt là pháp môn Tịnh Độ – niệm Phật phù hợp cho mọi độ  tuổi ; nhất là từ Trung niên  trở lên “Tịnh Độ Tông là một pháp môn tu học phổ biến trong Phật giáo Đại thừa, chủ trương dựa vào niềm tin (Tín), nguyện vọng (Nguyện) và chuyên tâm niệm hàng ngày  danh hiệu "Nam Mô A Di Đà Phật" (Hạnh) để vãng sinh về cảnh giới Cực Lạc thanh tịnh, nơi dễ dàng tu tập đến thành Phật. Đây là con đường tu tập dễ thực hành, phù hợp với mọi căn cơ, giữ tâm thanh tịnh,gieo hạt giống giải thoát ngay trong hiện tại”.

        Đối với con cái: con cái có người tốt, người chưa tốt (ngỗ nghịch), cha mẹ cần hài hòa bằng cách chấp nhận sự khác biệt, không so sánh, yêu thương vô điều kiện nhưng giữ vững nguyên tắc kỷ luật. Quan trọng nhất là cha mẹ cần sống tử tế để làm gương, kiên nhẫn thấu hiểu nguyên nhân thay vì chỉ trách móc, đồng thời vun đắp "duyên lành" trong gia đình. Chấp nhận và thấu hiểu: Coi con cái là duyên nợ, không quá mong cầu con phải hoàn hảo. Tìm hiểu tâm lý, lắng nghe thay vì áp đặt để hiểu tại sao con hành xử chưa tốt. Không so sánh: Tránh việc so sánh con này tốt với con kia chưa tốt, điều này tạo ra tâm lý đố kỵ và rạn nứt tình cảm anh em. Yêu thương vô điều kiện và nhất quán: Yêu thương đứa con ngỗ nghịch nhưng cần kiên quyết với hành vi sai trái. Kỷ luật cần dựa trên sự tôn trọng, không phải bạo lực. Làm gương (Sống tử tế): Cha mẹ là tấm gương tốt nhất; con cái sẽ tự thay đổi khi ngưỡng mộ cách sống đạo đức, hiếu thảo của cha mẹ. Tạo duyên lành (Quan điểm tâm linh): Tích cực làm việc thiện, tạo không khí gia đình ấm áp, hòa thuận, hạn chế sát sinh để hóa giải "nghiệp" xấu giữa cha mẹ và con cái. 

        Khi tâm đã an, nghiệp dần chuyển,ta không còn sợ cô đơn hay phụ thuộc,mà sống an nhiên giữa cuộc đời,và nhẹ nhàng bước qua vòng sinh tử luân hồi.

 Bởi sau cùng, con cái có thể là duyên,nhưng giải thoát – chỉ có thể là lựa chọn của chính mình để thoát khỏi sinh tử luân hồi./.

(Ngô Lê Lợi- Nghiên cứu từ Phật pháp tháng 4/2026)

 


Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2026

Chi bộ 33 -Đảng ủy phường Yên Hòa Hà Nội du xuân Hải Hậu

 


          Nhân dịp đầu xuân Bính Ngọ chi bộ 33 tổ chức cho đảng viên chi bộ 33 tham quan du lịch huyện Hải Hậu (cũ) nơi đây có rất nhiều danh lam thắng cảnh và di tích văn hóa. 
        Đoàn được anh Trần Kim Tuyến đảng viên- CHT cựu CAND phường Yên Hòa người con của quê hương Hải Hậu hướng dẫn tham quan các danh lam và di tích văn hóa huyện Hải Hậu cũ nay thuộc tỉnh Ninh Bình.

(Anh Trần Kim Tuyến mặc áo trắng)

Đầu tiên là Nhà thờ Hưng Nghĩa Nam Định đẹp tựa lâu đài cổ tích

    Nhà thờ Hưng Nghĩa tọa lạc tại xã Hải Hưng ( Hải Hậu – Nam Định) nay là tỉnh Ninh Bình;  với lối kiến trúc hoành tráng, nguy nga khiến ai đến đây đều phải trầm trồ về độ tráng lệ của nó. Nhà thờ được xây dựng vào năm 1927 và đã trải qua bao nhiêu thăng trầm cùng lịch sử đất nước. Đến năm 2000 được cấp phép tu sửa lại và khánh thành vào 2007. Ẩn mình trong vẻ đẹp nguy nga, lộng lẫy, nhà thờ Hưng Nghĩa Nam Định luôn khiến người ta phải trầm trồ trước kiến trúc Gothic mái vòm mang vẻ đẹp bí ẩn và lạ lẫm. Những nóc nhà mái vòm kết hợp cùng chóp nhọn vươn cao dễ dàng khiến bạn liên tưởng đến trường học Hogwart trong tác phẩm phim Harry Potter. Đặc biệt, gam màu xám bao trùm toàn bộ nhà thờ càng khiến nơi đây trở nên bí ẩn.





  Tiếp đến là Cầu Ngói chợ Lương 

 xã Hải Anh huyện Hải Hậu là 1 trong 3 cây cầu ngói cổ đẹp nhất Việt Nam, cùng cầu ngói Thanh Toàn xứ Huế và cầu Chùa biểu tượng phố cổ Hội An. Cây cầu với kiến trúc cổ, mái ngói, bắc ngang sông Trung Giang, được xây dựng từ đầu thế kỷ XVI, nằm cạnh ngôi chùa Phúc Lâm, người địa phương gọi là chùa Lương. Trải qua hơn 500 năm, cầu Ngói chùa Lương vẫn vẹn nguyên vẻ đẹp cổ kính, mộc mạc mà cuốn hút mọi du khách mỗi khi ghé qua vùng đất ven biển này. Cây cầu này gắn với Chùa Lương.


               Chùa Lương

        Chùa được xây dựng sớm nhất Quần Anh, vào khoảng cuối thế kỷ XV. Chùa làm ngay ở bắc chợ Lương nên người ta gọi là Chùa Lương, khi mới làm chùa được lợp cỏ, sau lợp ngói. Qua nhiều lần trùng tu, chùa Lương ngày càng rộng lớn, có quy mô hoàn hảo với 100 gian gồm tiền đường, thượng điện, hậu điện, hai hành lang đông tây, nhà tổ, hai dãy hậu phòng, nhà khách, gác chuông, tam quan,và hồ bán nguyệt trước chùa, chùa vẫn giữ được hét cổ truyền thống từ thế kỷ XVII – XVIII.

Chùa hiện có quy mô lớn, gồm 100 gian, mang phong cách kiến trúc dân tộc của nhiều thời đại, nhưng đậm nét nhất là phong cách nhà Nguyễn thế kỷ XVII và XVIII. Chùa dựng trên thế đất đẹp, thoáng. Trước chùa là hồ nước trong xanh, như tấm gương in bóng tam quan, “Thiên thạch đài trụ”, cùng các cây cổ thụ càng tôn vẻ đẹp của tổng thể công trình. Khuôn viên chùa Lương có thể chia làm hai khu vực gắn bó chặt chẽ với nhau.

Nổi bật hơn cả là tiền đường năm gian bảo lưu kiến trúc đậm đà thời hậu Lê. Công trình không vươn theo trục dọc (chiều cao) mà phát triển theo trục ngang (chiều rộng) nên có dáng thấp với mái ngói uốn cong mềm mại. Kiến trúc thực hiện theo kiểu: bẩy, kẻ, trụ non, câu đầu-là thứ kiến trúc tiêu biểu của hai thế kỷ 17 và 18.

Khu vực thứ hai là chùa Lương bao gồm nhà tổ Quan âm các nhà khách, tăng phòng, nhà trọ, nhà bếp… bao gồm 49 gian lớn, nhỏ cũng xây dựng theo phong cách kiến trúc cổ truyền của dân tộc. Phía Bắc chùa có hàng chục tháp mộ, gắn với tổng thể kiến trúc của ngôi chùa. Khách tham quan sẽ thấy rất thú vị trước giếng nước chùa Lương bởi sự độc đáo: Thành giếng được tạo thành bằng những chiếc cối đá xếp vòng tròn chồng từng lớp nên nhau. Nước giếng trong vắt, tinh khiết, vẫn thường dùng để đồ xôi sửa lễ cúng Phật.

Nghệ thuật điêu khắc tại chùa Lương cũng rất đặc sắc. Trên các thành phần kiến trúc, nhất là các vì của toà tiền đường tập trung chạm khắc hình tượng con rồng với nhiều tư thế: rồng chầu mặt nguyệt, rồng cuốn thuỷ, rồng vuốt râu, rồng ngậm ngọc, rồng bay, rồng cùng ngựa chim cá vui đùa, trúc hoa long. Nổi bật là hình ảnh “hổ phù” vừa oai phong vừa đẹp đẽ.

Tượng Phật trong chùa được đặt trên hệ thống cầu sàn, tạo dáng sinh động gần gũi với đời thường. Các pho tượng có kích thước lớn như A Di Đà, tứ vị Bồ tát, Bát vị kim cương, hộ pháp càng thể hiện đậm nét phong cách và tài hoa nghệ thuật. Ngoài tượng Phật có giá trị nghệ thuật còn phải kể đến 3 pho tượng Tam Thánh, tượng ông tổ khai sáng, các khám thờ, tượng thờ khác…Với khối lượng bia nhiều như thế nên tiền nhân đất Quần Anh đã phân chia thành 3 nhóm để tiện tra cứa căn cứ vào niên hiệu đời vua, bia được dựng theo các nhóm: Nhóm Hồng Thuận, nhóm Chính Hoà, nhóm Cảnh Hưng.

 


Thăm di tích nổi tiếng Nam Định xưa là Nhà thờ đổ Hải Lý (Thuộc thị trấn Cồn xưa)

Còn có tên gọi chính là nhà thờ họ "Trái tim Chúa" được xây dựng từ năm 1877, xưa kia thuộc làng chài Xương Điền. Ban đầu, nhà thờ được xây dựng rất đơn sơ, có diện tích 252m2, dài 14m, rộng 7m và được lợp bằng cỏ bổi. Từ thập kỷ thứ hai của thế kỷ XX, nơi đây bị biển xâm thực nhanh chóng. Nhà thờ Trái tim Chúa được di chuyển vào sâu phía trong, cách khoảng 3 km so với vị trí cũ.

Năm 1917, nhà thờ họ Trái tim Chúa được xây dựng lần thứ 2 với quy mô lớn theo thiết kế của kiến trúc sư người Pháp tại vị trí hiện nay. Nhà thờ được hoàn thành vào năm 1927 với khuôn viên rộng 9.330m2, dài 47m, rộng 15m. Tháp chuông cao 27m, vòm thánh giá cao 15m với kiến trúc cửa vòm, nhiều hoa văn trang trí theo phong cách châu Âu rất công phu, tinh xảo và đẹp mắt. Nhưng với sự xâm lấn mạnh của biển và sự khắc nghiệt của thời tiết, nhà thờ Trái tim Chúa cùng một số nhà thờ khác lại phải di chuyển vào sâu trong đất liền và được xây dựng lần thứ 3.

Năm 2005, cơn bão số 7 với sức tàn phá khủng khiếp đã phá hủy toàn bộ tuyến đê bao bên ngoài, “xóa sổ” ngôi làng chài dọc bãi biển Xương Điền - Văn Lý đồng thời “cuốn” theo các nhà thờ ven biển. Trong số đó chỉ còn lại duy nhất nhà thờ họ Trái tim Chúa vẫn giữ được tháp chuông, nền và một phần tường phía Bắc như dấu tích còn sót lại hiện nay. 

    Và đây cũng là nơi dừng chân nghỉ trưa và cả đoàn ăn cơm ở nhà hàng Quý Cao bữa ăn toàn hải sản biển ngon , bổ và vừa phải .







Tiếp đến là Độc đáo kiến trúc dát vàng của nhà thờ Xương Điền.

Công trình được xây dựng nên với biết bao nhiêu tâm huyết, có đến hơn 80% kinh phí là được huy động từ sự đóng góp của bà con nhân dân công giáo. Bên cạnh đó, còn có sự giúp sức của các mạnh thường quân cũng như giáo dân quê hương đang làm ăn ở xa. Mặc dù đã được xây dựng khá lâu nhưng đến đây lúc nào cũng cảm thấy vô cùng sạch sẽ và trang nghiêm bởi hàng tuần đều có bà con giáo dân thay phiên nhau đến lau chùi, dọn dẹp. Bước vào bên trong nhà thờ, bạn sẽ thấy có 10 vì kèo, 4 hàng cột, hai hàng cột chính có độ cao 11-12m, hai hàng cột bên hông thấp hơn và được chia làm 11 gian. Phần tường ngoài được xây gạch, bên trong ốp gỗ nhằm tạo sự đồng bộ với hệ thống cột, kèo. Kiến trúc nhà thờ được xây dựng theo phong cách Gothic, được biến tấu theo phong cách phương Đông. Lượng gỗ để xây dựng nhà thờ lên đến khoảng 1.300m3, phần lớn là lim Nam Phi, gỗ dổi. Các người thợ phải mất 3 năm để hoàn thành các hạng mục gỗ, riêng phần dựng cột và chạm gỗ tốn chi phí đến hơn 4 tỷ đồng. Phần nổi bật nhất của nhà thờ  chính là ba gian cung thánh được dát vàng tuyệt đẹp.






Tiếp đến là Nhà thờ Thịnh Long (Có tên Nhà thờ đá)

        Nhà thờ Giáo xứ Thịnh Long, tọa lạc tại xã Thịnh Long, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định, là một trong những công trình tôn giáo nổi bật và lâu đời của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Ngôi nhà thờ hiện nay là ngôi nhà thờ thứ ba của giáo xứ, được cung hiến vào ngày 17 tháng 12 năm 2022, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong lịch sử phát triển của giáo xứ; mang đậm nét kiến trúc tôn giáo, kết hợp giữa truyền thống và hiện đại, với chiều dài 49m, rộng 29m và cao 25m. Công trình được xây dựng chủ yếu từ gỗ lim và đá khối tự nhiên, hai vật liệu bền vững, mang lại vẻ đẹp mộc mạc nhưng gần gũi. Cấu trúc nhà thờ được thiết kế theo phong cách Gothic, với các cửa sổ vòm cao, tạo không gian thoáng đãng và linh thiêng. Các tháp chuông cao vút và các chi tiết trang trí tinh xảo là điểm nhấn đặc biệt của công trình, thể hiện sự trang nghiêm và thanh thoát.

Với sự đóng góp và đồng lòng của mọi thành phần trong giáo xứ, ngôi nhà thờ mới đã được hoàn thành và cung hiến vào ngày 17 tháng 12 năm 2022. Ngôi nhà thờ thứ ba này không chỉ là nơi thờ phượng mà còn là biểu tượng cho sự đoàn kết và tình yêu thương giữa cộng đồng giáo dân tại Thịnh Long.






Và sau cùng trên đường về vào Chùa Bình A
 

        xã Nghĩa Thịnh, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định; tên chữ là Phúc Khánh Tự. Ngôi chùa là nơi có ngôi tượng Phật đá xanh với chiều cao 32 mét, nặng gần 3000 nghìn tấn. Ngôi tượng Phật được nhà xác lập kỷ lục Việt Nam xác nhận là ngôi tượng Phật A Di Đà bằng đá xanh lớn nhất Việt Nam. Bảo tượng được khởi công kiến tạo vào năm 2013 và hoàn thành vào năm 2018, được làm từ chất liệu đá xanh tự nhiên cao 32 mét tượng trưng cho 32 tướng tốt của Đức Phật.

Chùa Bình A được bao bọc bởi cánh đồng lúa xanh mơn mởn được bồi đắp bởi con sông Đào hiền hòa. Ngôi chùa mang kiến trúc của Phật giáo xứ Huế, có sự hòa lẫn với văn hóa xứ Kinh Bắc, tạo nên một nét chấm phá riêng của một ngôi chùa xứ Huế giữa vùng đất Bắc.













 (Ngô Lê Lợi -Hà Nội  ngày 4/4/2026)

 

 

 

 

 


Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Khi gia đình thiếu Đức thì con cái là người Gánh?

 


 (Không phải để trách ai. Mà để hiểu và dừng lại vòng lặp.)

Có những nỗi đau… không đến từ người lạ.

Mà đến từ chính nơi ta sinh ra.

Có những đứa trẻ lớn lên không thiếu cơm ăn áo mặc,

nhưng luôn mang trong mình một cảm giác rất lạ:

“Mình sống… mà như đang mắc nợ.”

 1. GỐC RỄ KHÔNG PHẢI NGHÈO TIỀN – MÀ LÀ NGHÈO ĐỨC

Nhiều người nghĩ:

Gia đình nghèo → con cái khó vươn lên.

Nhưng sự thật sâu hơn là:

👉Gia đình thiếu đức → con cái mất nội lực.

“Đức” ở đây không phải cái gì cao siêu.

Chỉ là:

– Biết nói chuyện tử tế

– Biết tôn trọng nhau

– Biết chịu trách nhiệm

– Biết dừng lại khi làm người khác đau

Nhưng nếu trong nhà:

– Cha nóng nảy, áp đặt

– Mẹ chịu đựng, oán trách

– Không khí lúc nào cũng căng

👉Đứa trẻ không chỉ “nghe”

mà nó hấp thụ hết.

2. MỘT MÔ HÌNH RẤT QUEN – NHƯNG ÍT AI NHẬN RA

Một người cha:

– Cộc cằn

– Hay quát

– Không kiểm soát cảm xúc

Một người mẹ:

– Im lặng

– Nhẫn nhịn

– Nhưng trong lòng đầy ấm ức

Kết quả?

👉Đứa trẻ lớn lên trong hai dòng năng lượng:

– Sợ hãi

– Và oán giận

📌Ví dụ rất đời:

– Con làm sai → bị mắng nặng

– Con làm đúng → không được ghi nhận

Lâu dần, đứa trẻ học được:

👉“Mình không bao giờ đủ tốt.”

3. KHI TÌNH THÂN BIẾN THÀNH “MÓN NỢ”

Có những gia đình không nói “yêu”.

Chỉ nói:

– “Tao nuôi mày bao nhiêu năm”

– “Không có tao thì mày không có ngày hôm nay”

Nghe tưởng là đúng.

Nhưng nó gieo vào con một thứ rất nguy hiểm:

👉Cảm giác mắc nợ vì được sinh ra.

Đứa trẻ lớn lên:

– Không dám sống theo ý mình

– Luôn thấy có lỗi

– Luôn cố gắng để “trả”

📌Ví dụ:

Một người đi làm, kiếm tiền rất giỏi.

Nhưng mỗi khi tiêu cho bản thân → thấy áy náy.

Vì trong đầu luôn có tiếng nói:

👉“Mình phải trả ơn trước.”

Đó không phải hiếu.

Đó là… trói buộc.

4. GIA ĐÌNH “TIÊU HAO” – KHÔNG PHẢI “NUÔI DƯỠNG”

Có những gia đình:

– Suốt ngày cãi nhau vì chuyện nhỏ

– Nhắc lại lỗi cũ

– So đo từng đồng

Không ai nhìn xa.

Không ai xây tương lai.

👉Tất cả năng lượng…

đổ vào việc làm nhau mệt.

📌Ví dụ:

– Cãi nhau vì tiền điện

– Trách nhau chuyện cũ

– So sánh với người khác

Đứa trẻ sống trong môi trường đó:

👉Không còn năng lượng để phát triển.

Không phải vì nó kém.

Mà vì:

👉Nó đã dùng hết sức để “chịu đựng”.

5. BI KỊCH LỚN NHẤT: DÙ THÀNH CÔNG HAY THẤT BẠI… VẪN ĐAU

Có 2 kịch bản:

❌Nếu đứa trẻ thất bại:

– Bị coi là “vô dụng”

– Bị trách móc

– Bị so sánh

❌Nếu đứa trẻ thành công:

– Vẫn mang cảm giác thiếu thốn bên trong

– Vẫn thấy mình phải chứng minh

– Vẫn không thật sự hạnh phúc

👉Vì gốc rễ chưa bao giờ được chữa lành.

6. SỰ THẬT CẦN NHÌN NHẬN (KHÔNG ĐỂ ĐỔ LỖI)

Cha mẹ cũng là nạn nhân.

Họ lớn lên trong môi trường tương tự.

Họ không được dạy cách yêu đúng.

Nên họ lặp lại.

👉Đây gọi là nhân – duyên – quả nối tiếp qua thế hệ.

7. VẬY LỐI RA Ở ĐÂU?

Không phải là trách.

Mà là:

👉Dừng vòng lặp từ chính mình.

Dù bạn là:

– Cha mẹ

– Hay là người con

Bạn đều có thể bắt đầu.

8. NHỮNG VIỆC RẤT NHỎ – NHƯNG ĐỔI CẢ MỘT ĐỜI

✔️Nếu bạn là cha mẹ:

– Thay vì mắng → hỏi con đang gặp khó gì

– Thay vì kể công → nói “ba/mẹ thương con”

– Thay vì kiểm soát → lắng nghe

✔️Nếu bạn là người con:

– Ngừng tự trách mình

– Nhận ra: mình không phải “món nợ”

– Học cách chữa lành và sống khác đi

✔️Với chính mình:

– Dừng lại trước khi nói khi đang nóng

– Nhắc: “Mình không muốn lặp lại cái cũ”

9. MỘT HÌNH ẢNH RẤT ĐỜI

Bạn nuôi một con chó.

Bạn không bắt nó phải trả ơn.

Không nhắc nó “tao nuôi mày”.

Bạn chỉ cho đi.

👉Đó là yêu.

Nhưng trong nhiều gia đình…

👉yêu lại đi kèm điều kiện.

Và đó là lúc:

👉tình thân trở thành gánh nặng.

 KẾT LUẬN

Nghèo không đáng sợ.

👉Nghèo tình thương, nghèo nhận thức mới đáng sợ.

Vì:

👉Nó di truyền.

Không phải qua gen.

Mà qua cách sống.

 MỘT CÂU HỎI THẬT LÒNG

Bạn đang:

👉Tiếp tục vòng lặp cũ…

hay đang là người dừng nó lại?

Nếu bài này chạm…

đừng chỉ đọc.

 Hôm nay, hãy nói một câu tử tế hơn với người trong nhà.

Chỉ một câu thôi.

Biết đâu…

bạn chính là người bắt đầu một thế hệ khác đi.   

(Từ Fb)