ẢNH CHỤP GIA ĐÌNH 14/12/2024

THẦY PHONG THỦY-TỬ VI-TRẠCH CÁT


NHẬN TƯ VẤN: phong thủy-Tử vi và xem ngày tốt xấu các việc::
+Phong thủy Dương trạch và Âm trach. Dương trạch tư vấn Nhà ở; Công trình; Văn phòng; bếp nấu; phòng thờ; phòng ngủ; phòng tắm... hợp phong thủy. Âm trạch tư vấn đặt mộ, lấy hướng trong nghĩa trang hoặc khu mộ gia đình.
+Chọn ngày Tốt các công việc: Xem tuổi xây nhà, sửa nhà; chọn ngày tốt để khởi công, động thổ; nhập trạch. Xem ngày khai trương.Xem tuổi lấy chồng, lấy vợ. Xem ngày cưới, ăn hỏi. Mua sắm ô tô và xe máy.
+Đặt tên cho con; Chọn năm để sinh con. Chọn số, biển số đẹp cho: ô tô; xe máy; điện thoại. Chọn màu sắc hợp tuổi và bản mệnh.
Xem Tử vi: Dự đoán vận mệnh cuộc đời-Dự đoán năm lấy vợ, lấy chồng. Đại tiểu vận làm ăn tốt; Dự báo tang ma, ốm đau, vận hạn và Hóa giải đề cuộc sống tốt đẹp hơn.



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2026

Chuyến thăm đánh dấu bình thường hóa quan hệ Việt Nam – Trung Quốc

 

Lãnh đạo Huyện ủy và Lãnh đạo huyện Múng Tủng (Trung Quốc)

    Đầu năm 1991, tiếng súng trên tuyến biên giới Hoàng Su Phì đã ngừng, nhưng quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn chưa chính thức được bình thường hóa.

Đến đầu tháng 10 năm 1991, các xã biên giới báo cáo rằng nhân dân hai bên đã bắt đầu trao đổi, mua bán hàng hóa qua các lối mở nhỏ trên tuyến biên giới thuộc cả bốn xã giáp ranh. Đây là tín hiệu tích cực, mở đầu cho quá trình khôi phục quan hệ hợp tác giữa hai địa phương.

Khi đó, huyện Hoàng Su Phì có 34,5 km đường biên giới, với bốn xã tiếp giáp hai huyện của Trung Quốc. Trong đó, xã Bản Máy giáp huyện Ma Ly Pho; ba xã Thàng Tín, Pố Lồ và Thèn Chu giáp huyện Múng Tủng (Trung Quốc).

Trong thời gian này, thông qua Sở Ngoại vụ tỉnh Hà Giang, phía Trung Quốc bày tỏ mong muốn mời lãnh đạo huyện Hoàng Su Phì sang thăm huyện Múng Tủng. Hai bên đã trao đổi công hàm, thống nhất thời gian và chương trình chuyến thăm. Sau đó, UBND tỉnh Hà Giang chính thức cho phép đoàn đại biểu huyện Hoàng Su Phì sang thăm huyện Múng Tủng trong thời gian hai ngày (tổng thời gian cả đi và về là bốn ngày).

Theo kế hoạch, sáng ngày 20/10/1991, đoàn đại biểu huyện Hoàng Su Phì sẽ được phía bạn đón tại cửa khẩu mốc 10.

Hành trình đến mốc 10

Thời điểm đó, điều kiện giao thông giữa hai bên hoàn toàn khác biệt.

Phía Việt Nam chưa có đường ô tô lên biên giới, chỉ có đường ngựa thồ rộng khoảng 1,5–2,5 m. Từ trung tâm huyện đến mốc 10 dài khoảng 32 km và phải đi bộ hoàn toàn.

Trong khi đó, phía Trung Quốc đã xây dựng đường ô tô rộng khoảng 7 m chạy thẳng đến mốc 10, mặt đường bê tông kiên cố, taluy dương và taluy âm đều được kè đá, đổ bê tông chắc chắn, đủ điều kiện cho xe tải lưu thông.

Để kịp thời gian đón lúc 7 giờ sáng ngày 20/10/1991, đoàn phải tính toán rất kỹ lộ trình.

Sáng ngày 19/10/1991, đoàn xuất phát đi bộ lên đồn Biên phòng để nghỉ qua đêm. Đến giữa buổi chiều, đoàn tới nơi, dùng bữa tối và họp phân công nhiệm vụ cho từng thành viên. Sau khi thống nhất kế hoạch, đoàn quyết định 2 giờ sáng ngày 20/10 sẽ tiếp tục hành quân ra mốc 10. Trên đường đi, cán bộ, chiến sĩ Biên phòng đã chuẩn bị cho mỗi thành viên một gói xôi làm bữa sáng.

Thành phần đoàn đại biểu

Theo quyết định của UBND tỉnh Hà Giang, đoàn đại biểu huyện Hoàng Su Phì gồm 9 thành viên:

  • Ông Phượng Quầy Phin – Chủ tịch UBND huyện, Trưởng đoàn.
  • Ông Nguyễn Văn Ngọ – Giám đốc Xí nghiệp Chè Hoàng Su Phì, Phó Trưởng đoàn.
  • Ông Ngô Lê Lợi – Chuyên viên Giao thông – Xây dựng, Thư ký đoàn.
  • Ông Nguyễn Văn Hải – Giám đốc Công ty Thương nghiệp huyện.
  • Ông Mai Văn Sơn – Phó Giám đốc Lâm trường huyện.
  • Ông Nguyễn Văn Điều – Trưởng phòng Nông nghiệp huyện.
  • Ông Nguyễn Văn Mạnh – Hạt trưởng Hạt Giao thông.
  • Ông Bình – Cán bộ Sở Ngoại vụ, phiên dịch.

 Đoàn chính thức sang Trung Quốc có 9 thành viên.

Nội dung làm việc

Trong cuộc họp chuẩn bị, đoàn thống nhất mục tiêu của chuyến công tác là:

  • Tham quan đất nước, con người và tình hình phát triển của huyện Múng Tủng.
  • Trao đổi các khả năng hợp tác kinh tế trước mắt và lâu dài giữa hai địa phương.

Đồng chí Ngô Lê Lợi được giao chuẩn bị bài phát biểu chào mừng cho Trưởng đoàn và tổng hợp các ý kiến của các thành viên. Mọi nội dung phát biểu đều phải thông qua Thư ký tổng hợp và Trưởng đoàn thống nhất trước khi trình bày.

Về công tác phiên dịch, đoàn yêu cầu sử dụng chính xác các thuật ngữ chuyên ngành kinh tế; các thành viên phát biểu từng câu ngắn gọn, rõ ý để phiên dịch của hai bên chuyển ngữ đầy đủ, tránh hiểu sai nội dung.

Một trong những nội dung quan trọng nhất được đoàn Hoàng Su Phì đề xuất là mong phía Trung Quốc tạo điều kiện, hỗ trợ huyện phát triển hệ thống giao thông, bao gồm đường ngựa thồ, đường ô tô nối về trung tâm huyện và các tuyến đường đến các thôn, bản.

Đề xuất này đã được lãnh đạo huyện Múng Tủng ghi nhận và bày tỏ sự ủng hộ.

Ý nghĩa của chuyến thăm

Chuyến thăm của đoàn đại biểu huyện Hoàng Su Phì tới huyện Múng Tủng tháng 10 năm 1991 đã kết thúc tốt đẹp, trở thành một dấu mốc lịch sử quan trọng trong tiến trình bình thường hóa quan hệ giữa hai địa phương sau nhiều năm chiến tranh và căng thẳng trên tuyến biên giới Việt Nam – Trung Quốc.

Đây không chỉ là chuyến công tác đối ngoại đầu tiên giữa hai huyện sau chiến tranh, mà còn là biểu tượng của sự khép lại một giai đoạn đầy mất mát, hy sinh để mở ra một thời kỳ mới – thời kỳ hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển. Từ đây, tiếng súng được thay bằng những cái bắt tay, những con đường giao thương từng bước được nối lại, đời sống của nhân dân vùng biên dần ổn định, mở ra cơ hội phát triển kinh tế, xây dựng quê hương Hoàng Su Phì ngày càng giàu đẹp.

Đối với cán bộ và nhân dân Hoàng Su Phì khi ấy, chuyến thăm mang ý nghĩa đặc biệt. Sau bao năm sống trong cảnh chiến tranh, biên giới khép kín và luôn nơm nớp lo âu, ai cũng cảm nhận được niềm vui của hòa bình.

 Người dân phấn khởi khi thấy biên giới dần trở thành cầu nối của tình hữu nghị, của giao lưu và phát triển, thay vì là ranh giới của xung đột. Đó là niềm hy vọng về một tương lai ổn định, nơi con cháu được lớn lên trong hòa bình và có điều kiện xây dựng cuộc sống ấm no trên chính mảnh đất quê hương mình.

    Chuyến thăm ấy vì thế không chỉ là một sự kiện ngoại giao của hai địa phương, mà còn là dấu mốc mở đầu cho một chặng đường mới trong lịch sử Hoàng Su Phì – chặng đường của hòa bình, đoàn kết, xây dựng và phát triển. 

     Thành công của chuyến thăm đã tạo tiền đề quan trọng để tăng cường quan hệ hữu nghị giữa hai địa phương. Sau đó, được sự nhất trí của Tỉnh ủy, HĐND, UBND tỉnh Hà Giang cùng Huyện ủy, HĐND và UBND huyện Hoàng Su Phì, huyện đã chính thức mời đoàn đại biểu huyện Múng Tủng (Trung Quốc) sang thăm và làm việc tại Hoàng Su Phì.

Thời điểm đó, Hoàng Su Phì vẫn còn là một huyện miền núi đặc biệt khó khăn. Nhà nước đang tập trung đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng, giao thông và các công trình thiết yếu để từng bước phát triển kinh tế - xã hội. Điều kiện vật chất còn nhiều thiếu thốn, nhưng với tinh thần hiếu khách, chân thành và mong muốn xây dựng mối quan hệ láng giềng hữu nghị, huyện đã chuẩn bị chu đáo mọi điều kiện để đón tiếp đoàn đại biểu Múng Tủng bằng tất cả sự trọng thị và nồng hậu.

    Chuyến thăm đáp lễ của đoàn đại biểu huyện Múng Tủng (Trung Quốc) không chỉ góp phần củng cố niềm tin và tình hữu nghị giữa chính quyền và nhân dân hai bên biên giới, mà còn đặt nền móng cho những hoạt động hợp tác lâu dài về kinh tế, thương mại, giao lưu văn hóa và phát triển vùng biên. Từ đó, biên giới Hoàng Su Phì từng bước trở thành cầu nối của hòa bình, hữu nghị và phát triển, góp phần cùng nhân dân hai nước xây dựng một đường biên ổn định, hợp tác và ngày càng phồn vinh.

        Đến cuối năm 2000, sau gần chín năm, đoàn đại biểu huyện Hoàng Su Phì mới tiếp tục thực hiện chuyến thăm huyện Mã Quan (Trung Quốc), góp phần nối dài truyền thống hữu nghị và hợp tác giữa các địa phương biên giới./.
(Ngô Lê Lợi -Hà Nội 31/7/2026- Một thời gian nan nhớ mãi )

 ĐÓN ĐOÀN TẠI CK MỐC 10



Cục trường giao thông Múng Tủng và Tác giả

HỘI ĐÀM TẠI HUYÊN HSP

 








Thứ Năm, 30 tháng 7, 2026

Nghỉ hưu nhưng không nghỉ cống hiến

 

(Ban chi ủy chi bộ 33 )

Mở đầu: "Cuộc đời tôi có hai lần nhận nhiệm vụ. Lần thứ nhất là khi khoác trên mình màu áo lính, lên đường bảo vệ Tổ quốc. Lần thứ hai là khi trở về cuộc sống đời thường sau khi nghỉ hưu, được Đảng và nhân dân nơi cư trú tin tưởng giao nhiệm vụ Bí thư Chi bộ. Hai nhiệm vụ ở hai thời điểm khác nhau, nhưng đều có chung một mục đích: cống hiến hết mình vì Đảng, vì Nhân dân."

Chi bộ 38 (tách ra từ chi bộ 2) có 17 đảng viên

Tiếp tục tham gia công tác xã hội, xây dựng Chi bộ trong sạch, khu dân cư văn hóa

Tôi may mắn được tham gia những năm tháng cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, góp một phần nhỏ bé trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, trực tiếp chứng kiến thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất. Sau đó, tôi tiếp tục làm nhiệm vụ trên chiến trường Tây Nam trong hai năm, rồi trở về miền Bắc học tập, công tác. Hơn ba mươi năm tiếp theo, tôi gắn bó với vùng cao biên giới Hoàng Su Phì, tỉnh Hà Giang, trong đó có hơn mười năm trực tiếp phục vụ chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.

Tháng 9 năm 2010, tôi được Nhà nước cho nghỉ hưu và trở về sinh sống cùng gia đình tại phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội. Đối với tôi, nghỉ hưu không có nghĩa là nghỉ cống hiến. Trái lại, đó là cơ hội để tiếp tục đóng góp cho địa phương bằng kinh nghiệm, trách nhiệm và tâm huyết của người đảng viên.

Tháng 6 năm 2011, được Chi bộ và Ban Chi ủy động viên, tôi tham gia Ban Chi ủy và được các đồng chí đảng viên tín nhiệm bầu giữ chức Bí thư Chi bộ. Từ đó, tôi đảm nhận nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện các hoạt động của Chi bộ và Tổ dân phố.

Những ngày đầu nhận nhiệm vụ

Ngay từ những ngày đầu, tôi xác định phải thực hiện phương châm "Gần dân, sát dân, trọng dân, hiểu dân và có trách nhiệm với dân".

Tôi chủ động gặp gỡ cấp ủy tiền nhiệm, Ban Công tác Mặt trận, Tổ trưởng tổ dân phố, các đồng chí lão thành cách mạng và những người có uy tín để nắm chắc tình hình địa bàn, tìm hiểu tâm tư, nguyện vọng của nhân dân cũng như những vấn đề nổi cộm cần giải quyết.

Đồng thời, tôi nghiên cứu kỹ quy chế làm việc của Chi bộ; lắng nghe báo cáo về tình hình tư tưởng đảng viên, những mặt mạnh, mặt yếu của tập thể và những công việc còn tồn đọng. Cùng với Ban Công tác Mặt trận và các đoàn thể, chúng tôi thống nhất quy chế phối hợp, rà soát các hộ gia đình chính sách, hộ cận nghèo và phân công nhiệm vụ cụ thể cho từng tổ chức.

Để hiểu dân hơn, tôi cùng Tổ trưởng tổ dân phố đi khảo sát từng ngõ, từng xóm; kiểm tra vệ sinh môi trường, hạ tầng đô thị, gặp gỡ các đảng viên cao tuổi, cựu chiến binh và những người có uy tín để lắng nghe nhiều chiều ý kiến của nhân dân. Qua đó xác định rõ từng vấn đề, từng mâu thuẫn để lựa chọn giải pháp phù hợp.

Tôi luôn tâm niệm muốn dân tin thì cán bộ phải "nói đi đôi với làm", phải lựa chọn giải quyết trước những việc thiết thực, những vấn đề bức xúc của người dân; đồng thời giữ tác phong giản dị, công tâm, minh bạch và tôn trọng nhân dân.

Phát huy sức mạnh của cả hệ thống chính trị

Chi bộ xác định muốn hoàn thành tốt nhiệm vụ thì phải phát huy sức mạnh của cả hệ thống chính trị ở khu dân cư.

Chúng tôi luôn phối hợp chặt chẽ với Ban Công tác Mặt trận, Hội Cựu chiến binh, Hội Phụ nữ, Hội Người cao tuổi, Hội Khuyến học, Hội Chữ thập đỏ và các đoàn thể để tuyên truyền, vận động nhân dân thực hiện tốt Hiến pháp, pháp luật, các chủ trương của Đảng, chính sách của Nhà nước.

Nhờ vậy, nhân dân tích cực hưởng ứng các phong trào như:

  • Tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp.
  • Phòng chống dịch Covid-19 và phòng chống sốt xuất huyết.
  • Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ.
  • Tổng vệ sinh môi trường vào thứ Bảy hằng tuần.
  • Thực hiện nếp sống văn minh trong việc cưới, việc tang.
  • Vận động các loại quỹ xã hội.
  • Động viên thanh niên thực hiện nghĩa vụ quân sự.
  • Giữ gìn an ninh trật tự và xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư.

Xây dựng Tổ dân phố văn hóa, đô thị văn minh

Chi bộ xác định xây dựng Gia đình văn hóa, Tổ dân phố văn hóa là nhiệm vụ trọng tâm, góp phần thực hiện chủ trương lớn của Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân phường Trung Hòa trong xây dựng đô thị văn minh.

Những năm gần đây, quá trình đô thị hóa diễn ra mạnh mẽ. Đời sống nhân dân ngày càng được nâng cao; cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng thương mại, dịch vụ; kinh tế nông nghiệp không còn trong cơ cấu kinh tế của tổ dân phố.

Phong trào văn hóa, văn nghệ, thể dục thể thao ngày càng phát triển. Hệ thống thiết chế văn hóa, sân tập thể dục ngoài trời được đầu tư đồng bộ, tạo điều kiện để người dân rèn luyện sức khỏe, nâng cao đời sống tinh thần.

Việc thực hiện Quy ước Tổ dân phố văn hóa đã mang lại nhiều kết quả tích cực. Những giá trị văn hóa truyền thống được gìn giữ; tình làng, nghĩa xóm ngày càng gắn bó; tỷ lệ Gia đình văn hóa và Tổ dân phố văn hóa hằng năm đều tăng.

An ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội luôn được giữ vững, góp phần tạo môi trường ổn định để phát triển kinh tế, văn hóa và đời sống nhân dân.

Những kết quả nổi bật sau 12 năm làm Bí thư Chi bộ

Nhìn lại chặng đường 12 năm trên cương vị Bí thư Chi bộ (chi bộ 38 sau đổi tên là chi bộ 33 thuộc Đảng bộ phường Trung Hòa), tôi cùng tập thể Chi ủy và các chi hội đoàn thể đã đạt được nhiều kết quả đáng ghi nhận.

Thứ nhất: Làm tốt công tác vận động quần chúng

Chi bộ phân công rõ người, rõ việc cho từng đồng chí trong Chi ủy, Ban Công tác Mặt trận và các đoàn thể.

Các đồng chí trong Ban Công tác Mặt trận luôn tận tụy, không quản ngày nghỉ, ngày mưa hay buổi tối để đến từng hộ dân tuyên truyền, vận động. Nhờ vậy, hơn 90% số hộ dân thường trú tích cực tham gia các phong trào do địa phương phát động.

Đặc biệt, năm 2021, Tổ dân phố 33 đã vận động nhân dân ủng hộ Quỹ phòng, chống Covid-19 đạt kết quả rất cao, xếp thứ tư trong toàn phường Trung Hòa và được UBND phường tặng Giấy khen.

Ngoài Quỹ Covid-19, nhân dân còn tích cực tham gia các quỹ:

  • Quỹ "Đền ơn đáp nghĩa".
  • Quỹ "Vì biển đảo quê hương".
  • Quỹ Bảo trợ trẻ em.
  • Quỹ Trung thu và Quốc tế Thiếu nhi.
  • Chương trình "Một triệu phần quà cho hộ nghèo".
  • Các chương trình vận động của Hội Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh và các đoàn thể.

Thứ hai: Xây dựng Quỹ hoạt động của Chi bộ

Chi bộ duy trì tốt Quỹ hoạt động thông qua sự đóng góp tự nguyện của các đảng viên và đảng viên đang công tác theo Quy định 213, tạo nguồn lực phục vụ các hoạt động chung.

Thứ ba: Quan tâm công tác khuyến học, khuyến tài

Chi bộ luôn chú trọng duy trì Quỹ khuyến học, kịp thời biểu dương, khen thưởng học sinh có thành tích tốt, góp phần xây dựng xã hội học tập ngay từ khu dân cư.

Thứ tư: Thực hiện chuyển đổi số

Chi bộ đã thành lập các nhóm Zalo của Chi bộ, Tổ dân phố, Ban Công tác Mặt trận, Hội Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh, Hội Khuyến học...

Nhờ đó, việc phổ biến nghị quyết của Đảng, chủ trương, chính sách của Nhà nước và các thông báo của địa phương được thực hiện nhanh chóng, chính xác và hiệu quả.

Những khó khăn còn tồn tại

Bên cạnh những kết quả đạt được, vẫn còn một số hạn chế.

Một số đảng viên tuy còn sức khỏe nhưng chưa tích cực tham gia sinh hoạt hoặc nhận nhiệm vụ được phân công. Một bộ phận cán bộ, đảng viên nghỉ hưu còn tâm lý ngại va chạm, ngại trách nhiệm nên chưa phát huy hết vai trò tiên phong.

Tình trạng lấn chiếm lòng đường, vỉa hè, cơi nới mái che, đặt biển quảng cáo sai quy định vẫn còn xảy ra.

Công tác thu gom rác thải có lúc còn bất cập, gây ảnh hưởng đến mỹ quan và môi trường.

Đây là những vấn đề Chi bộ sẽ tiếp tục phối hợp với chính quyền và các đoàn thể tập trung giải quyết trong thời gian tới.

Bài học kinh nghiệm

Qua hơn mười hai năm làm Bí thư Chi bộ, tôi rút ra một số bài học kinh nghiệm:

Thứ nhất, người Bí thư phải thực sự gương mẫu, gần dân, hiểu dân, lắng nghe dân và hết lòng phục vụ nhân dân.

Thứ hai, muốn phong trào phát triển thì phải phát huy sức mạnh đoàn kết của cả hệ thống chính trị, phối hợp chặt chẽ giữa Chi bộ, Ban Công tác Mặt trận và các đoàn thể.

Thứ ba, phải phát huy vai trò tiên phong, gương mẫu của đội ngũ đảng viên, đặc biệt là đảng viên nghỉ hưu. Chi bộ luôn xác định đây là lực lượng nòng cốt của hệ thống chính trị ở cơ sở. Mỗi đảng viên cần tiếp tục giữ gìn phẩm chất cách mạng, tự giác thực hiện đầy đủ quyền và nghĩa vụ theo Điều lệ Đảng, tích cực tham gia xây dựng Chi bộ trong sạch, vững mạnh.

Thứ tư, mọi chủ trương đều phải xuất phát từ lợi ích chính đáng của nhân dân. Khi người dân được lắng nghe, được tham gia và thấy rõ hiệu quả của công việc, họ sẽ đồng thuận và tích cực hưởng ứng.

Thứ năm, trong bối cảnh đô thị phát triển nhanh, cần tiếp tục đẩy mạnh tuyên truyền để nâng cao ý thức của mỗi người dân trong việc xây dựng nếp sống văn minh, bảo vệ môi trường, giữ gìn an ninh trật tự và thực hiện tốt các quy định của pháp luật.

Kết luận

Nhìn lại chặng đường hơn mười hai năm tiếp tục tham gia công tác xã hội sau khi nghỉ hưu, tôi luôn tâm niệm rằng người đảng viên có thể nghỉ công tác, nhưng không bao giờ được nghỉ trách nhiệm trước Đảng, trước Nhân dân và trước Tổ quốc.

Là một người lính đã từng tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trực tiếp góp phần vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, rồi tiếp tục làm nhiệm vụ trên chiến trường Tây Nam và nhiều năm phục vụ chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, hòa bình và sự phát triển của đất nước hôm nay. Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn luyện cho tôi bản lĩnh, ý chí, tinh thần kỷ luật và lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và Nhân dân. Chính những phẩm chất ấy tiếp tục là động lực để tôi cống hiến khi trở về địa phương.

Đối với tôi, nghỉ hưu chỉ là kết thúc một giai đoạn công tác, chứ không phải kết thúc trách nhiệm của người đảng viên. Còn sức khỏe là còn cống hiến; còn được tổ chức và Nhân dân tin tưởng là còn phải tận tâm phục vụ. Đó cũng là cách để người cựu chiến binh tiếp tục phát huy truyền thống "Bộ đội Cụ Hồ" trong thời bình.

Tôi mong rằng mỗi cán bộ, đảng viên nghỉ hưu, đặc biệt là những đồng chí còn đủ sức khỏe, hãy tiếp tục phát huy kinh nghiệm, uy tín và tinh thần trách nhiệm, tích cực tham gia công tác ở khu dân cư; không ngại khó, không ngại va chạm, sẵn sàng nhận và hoàn thành nhiệm vụ mà tổ chức phân công. Mỗi đảng viên hãy thực sự là tấm gương về đạo đức, lối sống, ý thức chấp hành pháp luật và tinh thần phục vụ Nhân dân để con cháu và quần chúng noi theo.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: "Đảng viên đi trước, làng nước theo sau." Lời dạy đó luôn là phương châm hành động của tôi trong suốt cuộc đời quân ngũ cũng như trong những năm tham gia công tác tại địa phương.

Nếu mỗi đảng viên đều giữ vững phẩm chất cách mạng, nêu cao tinh thần tiền phong, gương mẫu và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân thì Chi bộ sẽ ngày càng trong sạch, vững mạnh; khu dân cư sẽ đoàn kết, văn minh; góp phần xây dựng địa phương ngày càng phát triển, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước và niềm tin của Nhân dân đối với Đảng.

 "Có lẽ điều tôi tâm đắc nhất trong cuộc đời mình là đã có hai lần được Đảng giao nhiệm vụ. Lần thứ nhất là khi khoác trên mình màu áo lính, lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Lần thứ hai là khi trở về cuộc sống đời thường sau khi nghỉ hưu, được Đảng và Nhân dân nơi cư trú tin tưởng giao nhiệm vụ Bí thư Chi bộ.

 Hai nhiệm vụ ở hai thời điểm khác nhau, nhưng đều có chung một mục đích: phụng sự Tổ quốc, phục vụ Nhân dân và cống hiến hết mình vì sự nghiệp của Đảng.

Hôm nay, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi thấy mình thật may mắn khi trong những năm tháng tuổi trẻ được cầm súng bảo vệ Tổ quốc, và khi tuổi đã cao lại được góp một phần công sức xây dựng Chi bộ, xây dựng khu dân cư đoàn kết, văn hóa và văn minh. Đó là niềm vinh dự, cũng là trách nhiệm mà tôi luôn trân trọng.

Tôi chỉ mong rằng, mỗi cán bộ, đảng viên, nhất là những đồng chí đã nghỉ hưu nhưng còn sức khỏe, hãy tiếp tục phát huy truyền thống của người đảng viên và người Cựu chiến binh, không ngại khó, không ngại trách nhiệm, luôn gương mẫu trong lời nói và việc làm, tích cực tham gia công tác xã hội. Bởi người đảng viên có thể nghỉ công tác, nhưng không bao giờ được nghỉ lý tưởng, nghỉ trách nhiệm trước Đảng, trước Nhân dân và trước Tổ quốc. Còn sức khỏe là còn cống hiến; còn là đảng viên là còn phải nêu gương. Đó cũng là cách để chúng ta tiếp tục gìn giữ và phát huy phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ trong thời bình."./.

(Hà Nội , ngày 31/7/2026)

QUYẾT ĐỊNH 

CB 38

BCU CB 38


Thứ Ba, 14 tháng 7, 2026

Chúng con đưa Ba về quê sau 64 năm xa xứ

 

Hai anh em Bên Ban thờ  Cha Ngô Văn Thắng (Nhà thờ Chi họ Ngô Văn)

    Có những cuộc trở về không phải dành cho người còn sống.

Có những hành trình phải đi hết hơn nửa cuộc đời mới tìm được điểm khởi đầu.

Gia đình chúng con đã mất tròn 64 năm để tìm lại quê cha, tìm lại cội nguồn của dòng họ Ngô Văn. Ngày chúng con đưa di ảnh Ba trở về quê nội, ai cũng nghẹn ngào. Ba đã không còn, nhưng cuối cùng cũng được trở về nơi mình đã sinh ra.


Những năm tháng đi tìm quê cha?

Năm 1982, khi tổ chức xác minh lý lịch để xét kết nạp Đảng cho tôi, Ba chỉ nhớ và nói:

"Quê Cần Thơ."

Công văn được gửi vào Cần Thơ nhưng kết quả trả lời là không có người nào mang tên như Ba.

Đến năm 1987, khi cơ quan tiếp tục yêu cầu xác minh quê quán để hoàn thiện hồ sơ công tác, lúc ấy Ba đã lâm bệnh nặng. Sau nhiều lần cố gắng nhớ lại, Ba chỉ nói:

"Quê ở thị xã Hà Tĩnh."

Mẹ và tôi lập tức trở về Hà Tĩnh để tìm.

May mắn thay, chúng tôi gặp bác Trần Đức Thìn cùng những người bạn từng chiến đấu với Ba trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Từ đó mới biết gia đình từng sống tại số 24 phố Lê Bình, phường Bắc Hà, thị xã Hà Tĩnh.

Khi ấy, cả gia đình đều tin rằng đã tìm được quê gốc của Ba.

Món quà lớn nhất dành cho Ba.

Năm 1988, sau mười bốn năm phấn đấu, tôi được kết nạp vào Đảng.

Ngày mang tấm thẻ Đảng viên dự bị về khoe, Ba cầm rất lâu rồi lặng lẽ nói:

"Cảm ơn tổ tiên."

Ba đặt thẻ Đảng lên bàn thờ, thắp một nén hương, khấn ông bà phù hộ cho con cháu được bình an và thành đạt.

Hình ảnh ấy theo tôi suốt cuộc đời.

Nhưng sau này chúng tôi mới biết, thị xã Hà Tĩnh chỉ là nơi ông bà nội lưu lạc đến sinh sống, chứ chưa phải quê gốc của dòng họ.

Lời dặn của bà nội.

Trong những năm Mỹ đánh phá miền Bắc ác liệt (1967–1968), bà nội nhiều lần nhắc mẹ:

"Sau này hòa bình nhớ tìm người anh con bác trong quê xem còn sống hay mất."

Lời dặn ấy cứ âm thầm theo gia đình suốt bao năm.

Chúng tôi biết chắc mình còn người thân, nhưng không biết họ ở đâu.

Điều kỳ diệu sau ngày nghỉ hưu.

Năm 2011, sau khi nghỉ hưu, tôi bắt đầu dành thời gian tìm lại cội nguồn.

Tôi đăng thông tin lên trang Họ Ngô Việt Nam với một hy vọng rất mong manh.

    Đúng 5 năm sau, ngày 6 tháng 7 năm 2016, anh Ngô Văn Diên (tên Cha Mẹ đặt ,khi vào quân ngũ anh đổi là Ngô Sỹ Diên) đọc được thông tin và gọi điện cho tôi.

Từ cuộc gọi ấy, mọi manh mối dần được nối lại.

Gia đình tìm được người con của người chú ruột và xác định quê gốc của dòng họ là:  Thôn Thanh Lương, xã Phù Lưu, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh.

Chúng con đưa Mẹ và di ảnh của Ba trở về.

Ngày 10 tháng 8 năm 2016, vợ chồng tôi cùng người thân đưa Mẹ về quê lần đầu tiên.

Để chắc chắn, tôi và anh Ngô Văn Diên cùng đến Trung tâm Giám định sinh học pháp lý - Bộ Công an xét nghiệm ADN.

Kết quả khiến mọi người vô cùng xúc động:

Ngô Sỹ Diên và Ngô Lê Lợi có quan hệ huyết thống theo dòng cha.

Bao nhiêu năm mong mỏi cuối cùng cũng có lời khẳng định của khoa học.

Ngày 21 tháng 10 năm 2016, bốn anh em chúng tôi cùng Mẹ trở về quê lần thứ hai.

Lần này, chúng tôi mang theo di ảnh của Ba.

Các anh chị trong quê là con ông Bác (là chi trên) đã nhận ra chúng tôi là em con Chú (chúng tôi là chi dưới), và nhất trí cho chúng tôi đưa di ảnh của Ba tôi về trong  nhà thờ chi họ Ngô Văn, từ khi xây dựng nhà thờ chi họ Ngô Văn các anh các chị  đã dành một ban thờ chi dưới trong nhà thờ.  Trong ngày trọng đại được các anh các chị làm lễ và chúng tôi kính cẩn đặt di ảnh Ba lên bàn thờ tổ tiên, dâng nén hương thơm báo với ông bà và chi họ Ngô Văn: "Ba đã trở về quê rồi."

Không ai cầm được nước mắt.

Sau sáu 64 năm xa quê, người con của chi họ Ngô Văn cuối cùng cũng được trở về với cội nguồn.

Nhờ sự dẫn dắt của tổ tiên?

Nhiều người hỏi tôi ai đã giúp gia đình tìm được quê.

Đến hôm nay, tôi vẫn tin rằng đó không đơn thuần là sự tình cờ.

Không phải phép màu.

Cũng không phải nhờ cúng bái.

Mà là sự dẫn dắt vô hình của tổ tiên linh thiêng phù hộ độ trì.

Khi duyên đủ lớn, những người cùng chung dòng máu sẽ tìm thấy nhau.

Câu chuyện về ông bà nội.

Ông bà nội tôi vì cuộc sống quá khó khăn đã phải rời quê đi tha phương.

Ông nội làm nghề kéo xe tay.

Bà nội gánh hai vò chè tươi bán ở chợ để nuôi gia đình.

Mái lều nhỏ của ông bà dựng trên vùng đất hoang (nay là)  cạnh chợ Hà Tĩnh.

Ông nội mất nơi đất khách có địa danh Quán Cồ.

Năm 1957, Ba đưa bà nội ra Hà Nam sinh sống, bỏ lại phía sau căn lều nghèo cùng cả một quãng đời lam lũ.

Ngày nay, nơi ấy đã trở thành phố Nguyễn Công Trứ của thành phố Hà Tĩnh.

Dấu tích cũ không còn nhiều, nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên trong lòng những người con.

Khép lại hành trình 64 năm.

Tìm được quê cha không chỉ là tìm được một địa danh.

Đó là tìm lại cội nguồn của dòng máu mình.

Là tìm lại những người thân đã thất lạc.

Là hoàn thành tâm nguyện của Ba và của bà nội.

Từ ngày ấy, mỗi lần trở về Thanh Lương - Phù Lưu - Lộc Hà, tôi luôn có cảm giác mình không còn là một người khách.

Tôi trở về là của một người con được  về với các anh các chị của mình và mái nhà của tổ tiên.

Tôi càng thấm thía lời dạy của cha ông:

"Con người có tổ có tông, như cây có cội, như sông có nguồn."

Quê cha có thể không phải nơi ta sinh ra và lớn lên.

Nhưng đó là nơi bắt đầu của dòng máu đang chảy trong mỗi con người.

Được đưa Ba trở về quê nội sau sáu mươi tư năm xa xứ là niềm hạnh phúc, niềm tự hào và cũng là món quà thiêng liêng nhất mà những người con có thể dâng lên cha và tổ tiên.

Lời kết:

Khép lại hành trình 64 năm tìm về quê cha đất Tổ, tôi càng thấm thía rằng, con người có thể đi rất xa, sống ở nhiều nơi, gắn bó với nhiều vùng đất, nhưng trong sâu thẳm trái tim, ai cũng có một nơi để nhớ, một nơi để hướng về. Đó chính là cội nguồn.

Xa quê không chỉ là khoảng cách của địa lý, mà còn là nỗi nhớ âm ỉ theo năm tháng. Càng trưởng thành, càng đi nhiều, con người càng nhận ra giá trị thiêng liêng của hai tiếng quê hương. Nơi ấy có mồ mả tổ tiên, có nhà thờ họ, có những người cùng chung dòng máu và có cả lịch sử của gia đình được gìn giữ qua bao thế hệ.

Đối với chúng tôi, tìm được quê nội không đơn thuần là tìm được một địa danh trên bản đồ, mà là tìm lại gốc rễ của chính mình. Đó là sự trở về với tổ tiên, với dòng họ, với những người đã âm thầm tạo nên sự hiện diện của chúng tôi hôm nay.

Mỗi lần trở về Thanh Lương – Phù Lưu – Lộc Hà, thắp nén hương trước bàn thờ Tổ, lòng tôi lại thấy bình yên lạ thường. Tôi như được gặp lại Ba, gặp lại ông bà nội và những bậc tiền nhân chưa từng một lần biết mặt. Trong làn khói hương nghi ngút, tôi cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự gắn kết thiêng liêng giữa quá khứ, hiện tại và tương lai.

Tôi mong rằng con cháu mai sau, dù học tập, làm việc hay lập nghiệp ở bất cứ nơi đâu trên mọi miền Tổ quốc , cũng sẽ không quên cội nguồn của mình , luốn nhớ và hướng về  quê hương;  không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi tổ tiên đã khai mở dòng họ, là nơi để mỗi người tìm về khi muốn biết mình là ai và mình thuộc về đâu.

Cuộc đời mỗi con người rồi cũng sẽ có lúc trở về với đất mẹ. Nhưng trước khi trở về với đất, hãy  trở về với quê cha đất Tổ trong những  ngày giỗ Tổ, những ngày việc Họ , để cúi đầu trước bàn thờ Tổ tiên, dâng một nén hương tri ân và tự nhắc mình rằng:

"Con người có tổ có tông, như cây có cội, như sông có nguồn."

    Đó không chỉ là một lời dạy của cha ông, mà còn là đạo lý ngàn đời của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở mỗi người con dù đi xa đến đâu cũng luôn nhớ về nguồn cội – nơi bắt đầu của gia đình, của dòng họ và của chính cuộc đời mình./.

MỘT SỐ HÌNH ẢNH ĐOÀN TỤ Ở QUÊ NỘI










THĂM HÀ NAM 




LIÊN HOAN MỪNG ĐOÀN TỤ 


(Hà Nội ngày 21/6/2016; Hồi tưởng khi tìm được chi họ quê Nội)