Có những con đường chỉ cần đi qua một lần rồi quên. Nhưng cũng có những con đường trở thành một phần của cuộc đời.
45 năm trước, giữa những
ngày đất nước còn nhiều gian khó sau cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc, chúng
tôi đến với Hoàng Su Phì theo sự phân công của tổ chức. Khi ấy, nơi đây là miền
biên viễn xa xôi, đường đất quanh co, đi hơn 60 km phải mất gần hai ngày. Một
tuần chỉ có vài chuyến xe, muốn về quê cũng phải chờ cả nửa tháng.
Khó khăn là thế, nhưng
chính nơi ấy đã giữ lại tuổi trẻ của chúng tôi.
Những con đường hôm nay
trải nhựa phẳng phiu, những thửa ruộng bậc thang đã trở thành di sản, chè Shan
Tuyết vang danh khắp nơi... Ít ai biết rằng phía sau sự đổi thay ấy là biết bao
mồ hôi, công sức của nhiều thế hệ đã từng gắn bó với mảnh đất biên cương.
Hoàng Su Phì không chỉ là nơi chúng tôi từng sống và cống hiến, mà còn là nơi lưu giữ những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ.
45 năm hôn nhân cũng
giống như những con đường nơi vùng cao năm ấy. Có lúc bằng phẳng, có lúc gập
ghềnh, có nắng, có mưa, có những đoạn tưởng chừng rất khó vượt qua. Nhưng chỉ
cần còn nắm chặt tay nhau thì con đường nào rồi cũng sẽ đến đích.
Nhân dịp kỷ niệm 45 năm
ngày cưới, các con đã dành tặng chúng tôi một chuyến du xuân Tây Nguyên – món
quà chứa đựng biết bao tình yêu thương và lòng hiếu kính.
Giữa nắng gió đại ngàn,
nhìn những đồi cà phê bạt ngàn, những cánh rừng hùng vĩ, chúng tôi lại thấy
mình thật may mắn. Hạnh phúc không phải là đi được bao xa, mà là sau ngần ấy
năm vẫn còn có người đồng hành bên cạnh.
Nhân kỉ niệm này nhắc nhở đời Người ? Vợ chồng dưới góc nhìn của Phật giáo
Vợ chồng gặp nhau không
chỉ vì tình cảm của một đời, mà bởi nhân duyên được vun bồi từ nhiều kiếp.
Có người đến để trả ơn.
Có người đến để báo oán.
Có người đến để cùng nhau
tu tập và hoàn thiện chính mình.
Bởi vậy, sống với nhau
không chỉ là chia sẻ những ngày vui, mà còn là biết nhẫn nhịn khi khó khăn,
biết bao dung khi bất đồng và cùng nhau sửa đổi để trở thành phiên bản tốt đẹp
hơn.
Hạnh phúc gia đình không
được đo bằng của cải hay địa vị, mà được vun đắp từ một tấm lòng thiện lương.
Khi vợ chồng biết tôn trọng nhau, biết nói với nhau những lời yêu thương, biết
nghĩ cho nhau thêm một chút, thì ngôi nhà nhỏ cũng sẽ trở thành nơi bình yên
nhất.
Phật dạy rằng, muốn hạnh
phúc bền lâu, vợ chồng cần giữ bốn điều: Tín – Nghĩa – Nhẫn – Thiện.
Tín để tin nhau.
Nghĩa để không phụ nhau.
Nhẫn để cùng vượt qua sóng gió.
Thiện để cùng gieo những hạt giống tốt lành cho hôm nay và
cho cả mai sau.
45 năm đã đi qua.
Con đường phía trước có
thể không còn dài như đã từng, nhưng chúng tôi vẫn mong được nắm tay nhau, bình
an bước tiếp, biết ơn những gì đã có, trân trọng từng ngày còn được đồng hành
bên nhau, bên con cháu và những người thân yêu.
Đó có lẽ chính là hạnh phúc giản dị và trọn
vẹn nhất của một đời người.
Vợ chồng gặp nhau là nhân
duyên.
Ở được với nhau là phúc
duyên.
Đi cùng nhau đến bạc đầu
là một sự tu tập của cả hai người.
Một gia đình hạnh phúc
không cần quá giàu có, chỉ cần còn biết tin nhau, thương nhau, nhường nhau và
cùng hướng về điều thiện.
Con đường phía trước có thể ngắn hơn con đường
đã đi, nhưng chỉ cần còn được cùng nhau ngắm bình minh, cùng con cháu quây
quần, cùng kể lại những câu chuyện của một thời tuổi trẻ... thì đó đã là món
quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng.
Cảm ơn cuộc đời. Cảm ơn các con. Và cảm ơn người bạn đời đã cùng tôi đi hết gần nửa thế kỷ để hôm nay vẫn có thể mỉm cười nói với nhau: "Mình vẫn còn bên nhau." ❤❤❤️
(TP HCM 3/2026)














Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét