Khi cuộc chiến tranh biên giới đang rất ác liệt trên dưới một
năm ; thì chúng tôi có mặt theo sự điều động và phân công của tổ chức.
Những năm 1980, khi chiến
tranh biên giới phía Bắc còn in dấu, Hoàng Su Phì là một vùng đất heo hút, gian
khó đến cùng cực phía Bắc của Hà Tuyên nay là tỉnh Tuyên
Quang giàu đẹp. Đường sá cách trở, đời sống thiếu thốn, con người vừa
chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, vừa mang trong mình dư âm của những
tháng ngày chiến tranh chưa kịp nguôi ngoai.
Huyện Hoàng Su Phì của Hà Giang bây giờ so với
huyện cách đây trên 40 năm của thế kỷ trước đã khác đến nỗi lớp hậu sinh đi xa
về , lớp cán bộ tiền bối lên thăm huyện khó mà hình dung được.
Ngày trước, ở Hoàng Su Phì nhỡ có ai nhận điện
bố ốm, mẹ mất thì cũng phải mười lăm ngày, nửa tháng mới về được đến nhà. Một
tuần chỉ có hai chuyến xe khách, nhưng là xe của Nhà nước, phải thuộc đối tượng
ưu tiên đặc biệt, đủ thứ giấy giới thiệu, kiến nghị của cơ quan mới mua được
vé.
Ngày ấy, từ Tân Quang vào
trung tâm huyện chỉ hơn 60km, nhưng phải mất hai ngày đi bộ, vượt qua hàng mấy
chục khúc cua “tròn như mâm xôi”. Gian khó là vậy, nhưng chính cái nghèo, cái
thiếu thốn lại có một sức hút kỳ lạ, níu chân bao con người ở lại. Có những
người đến rồi gắn bó cả đời, con cháu họ tiếp tục lớn lên cùng từng thăng trầm
của mảnh đất này. Không chỉ vì miếng cơm manh áo, mà còn bởi một thứ tình cảm
sâu xa, như duyên nợ với vùng đất biên viễn. Người thì đi một lần không muốn
quay lại, kẻ lại ở mãi không rời, để mỗi mùa xuân nơi đây thêm ấm áp và rực rỡ.
Hoàng Su Phì hôm nay đã
khác đến mức những người trở về sau mấy chục năm khó lòng nhận ra. Một thời,
chỉ một tin nhà có việc cũng phải nửa tháng mới về tới. Đường xa, xe ít, giấy
tờ ưu tiên đủ thứ , xếp hàng mua vé xe – hành trình trở về không chỉ dài mà còn
nặng nề. Vì thế, nhiều người lên rồi ở lại, lặng lẽ gắn đời mình với núi rừng,
không dám nghĩ đến ngày quay về.
Những năm gần đây, đường sá đã mở, núi rừng
dần gần lại. Nhưng thiên nhiên nơi đây vẫn khắc nghiệt: mưa xuống là đất trôi,
đường lở, có khi chỉ qua một đêm, cả quãng dài bị xóa đi. Làm đường ở Hoàng Su
Phì vì thế không chỉ là mở lối, mà là cuộc đối thoại bền bỉ giữa con người và
núi rừng. Hình thành khu du lich sinh thái gắn thiên nhiên với con người “Di sản
ruộng bậ thang”; sản phẩm chè Shan tuyết . lâm thổ sản của núi rừng …và nơi đây
là nơi đáng đến, đáng nhớ và đáng sống.
Giữa tất cả những đổi thay và khắc nghiệt ấy, có lẽ điều
còn lại rõ nhất vẫn là sự gắn bó – thứ khiến con người, một khi đã đến, thì hoặc
rời đi mãi mãi… hoặc ở lại trọn đời.
Và dấu ấn là những
con đường đã mở, ghi công sức lao động của đồng bào nơi đây lập nên kì tích mở
những con đường hạnh phúc ấm no nối vùng xa, sâu với trung tâm huyện , trung tâm
tỉnh đưa đời sống của đồng đi lên cùng đất nước… và những con người đã chọn ở lại,
để sống trọn một đời cùng mảnh đất này xây dựng mảnh đất này giàu và đẹp.
Có những nơi chỉ đi qua, nhưng cũng có những nơi – một
khi đã chạm đến – thì trở thành một phần của đời người, như Hoàng Su Phì.
Ngày nay
Hoàng Su Phì chỉ còn địa danh của một xã là Vinh Quang ; nơi ấy nay chia làm 8
xã bước vào kỉ nguyên mới “Kỉ nguyên Hạnh
phúc” mời mọi người lên đây tham quan và du lịch mảnh đất núi rừng đáng sống.
Nơi đấy vợ chồng tôi đã từng sống và cống hiến. Kỉ niệm
45 năm ngày đưng kí kết hôn ,Tết Bính Ngọ được vợ chồng
con trai thứ 2 đã tổ chức chuyến nghỉ tết thật ý nghĩa để chúng tôi có kỉ niệm này đến Tây Nguyên.
Cảm ơn các con đã tri ân ngày bố mẹ kỉ niệm 45
năm ngày cưới ở Tây Nguyên nơi nắng và gió ngàn; Giữa cái nắng gắt và gió ngàn ấy, Tây Nguyên vẫn
hiện lên đầy sức sống – những đồi cà phê bạt ngàn, những cánh rừng khộp trầm mặc,
và con người chân chất, bền bỉ như chính đất đai nơi đây. Nắng và gió có thể
làm khắc nghiệt cuộc sống, nhưng cũng chính từ đó, hun đúc nên một Tây Nguyên mạnh
mẽ, phóng khoáng và sâu thẳm như tiếng gọi của đại ngàn.
(TP HCM 3/2026)














Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét